Tuesday, October 20, 2015

Khi người lớn yêu nhau



Người lớn yêu nhau thật đau những cũng thật tình. Vì người lớn rồi thì không chỉ nghĩ cho mình mà còn cho những điều an bình trong tương lai của hai đứa. Cứ hãy cảm thấy may mắn khi chính ta đã đủ trưởng thành để yêu thương. À... và nếu có muốn được như ngày bé, thì chỉ nên giống một điều mà thôi, đó là...
Cứ vào mỗi giai đoạn khác nhau của đời người ta lại được trải nghiệm những chặng yêu khác nhau, mà lần đi qua thương nhớ nào cũng để lại những nỗi niềm khiến thời gian phải đầu hàng, không cách nào tẩy xóa đi được...

Ngày còn bé xíu, thích ai là thấy tim rung rinh, người ta đi qua là nhìn, không ngần ngại sẻ nửa que kem, chia đôi mẩu bánh. Chẳng tính toán gì, chiều chiều í ới nhau ra đầu ngõ nhảy dây, đá dế. Đứa con gái bị bắt nạt thì đứa con trai dù loắt choắt cũng nhảy xổ ra sống chết bênh vực, hoặc đứa con trai vì bênh vực mà bị đánh mềm xương thì đứa con gái ngoạc mồm ra khóc rồi lấy tay xoa xoa. Được một lúc hết đau, hết sợ, quên mau thì lại nắm tay nhau đi tìm niềm vui khác. Rồi cứ thế bên nhau nô đùa hết một khoảng trời tuổi thơ.

Lớn hơn một tí, tình cảm cũng chưa lấm lem màu đong đếm. Cái tuổi học trò trắng muốt che đi hết những tính toan. Nhung nhớ ai thì vô tư mơ mộng. Chẳng cần biết người ta rồi có đáp lại hay không. Chỉ thấy mỗi ngày đến trường, được nhìn hé người ta qua ô cửa sổ, hoặc nhìn xuống sân trường trên lan can lớp học là ngày trọn vẹn niềm vui. Kể cả những khi tình cảm được đón nhận, niềm vui trong veo lúc ấy cũng chỉ gói ghém trong những tháng ngày ngây ngô trước mặt, chẳng cần mưu tính chuyện tương lai.
 
Và... thời gian lại lấy đi của ta vài năm tuổi, ta lại lớn lên và gắn mình vào những chuyến xe tình cảm tiếp theo. Khái niệm yêu thương vô tình được mở rộng, dàn trải ra khắp những sự vật sự việc xung quanh và ta bắt đầu... cất nhắc trong lòng những cân đo, đong đếm. Sao người ta chẳng bao giờ nhắn tin cho mình trước? Mình là con gái phải giữ cái giá của mình. Không nhắn tin thì đây cũng chẳng cần nhé. Giận hờn nhau thì đứa con gái ngúng nguẩy chờ người kia làm lành, không thì chẳng bao giờ chịu nhận mình sai. Vì con trai mà ko biết nhường nhịn là con gái xấu, và như thế là chẳng yêu thương mình thật lòng.
 
Và hàng ngàn những rục rịch, đắn đo khác nữa... khiến ta chưa thể hiểu được khái niệm: Dâng hết tim yêu là gì. Tình cảm cũng vậy mà chóng đầy rồi chóng vơi...
Bây giờ, ta đã lớn... hay nói đúng hơn là đã trưởng thành cả về thể xác lẫn nghĩ suy. Ta yêu một người ở tuổi lớn thì sẽ không giận nhau vì những điều vặt vãnh nữa, ta biết đặt mình vào vị trí của người kia hơn, đôi khi cãi nhau, một người nói bỏ đi, một người bảo đã chịu đựng đủ nhưng được một thời gian lại tự động quay về ru ngoan mối quan hệ. Chẳng biết tại tuổi xuân hạn chế ta việc thoái mái yêu rồi bỏ hay do chính trong ta luôn tồn tại một trái tim mong chờ yêu thương mà đến khi trưởng thành ta mới hiểu ra điều đó. Tình yêu của người lớn cũng mang những dáng hình kì dị, hình "yêu-xa", hình "là người thứ ba" hay hình "yêu thương cam chịu" và muôn vạn hình lồi lõm, đớn đau khác.
 
Vậy nên nhiều người lớn thấy những yêu thương của đoạn đời sau sao khó quá, lựa chọn nhau trên những điều kiện tự đặt ra, rồi lừa dối nhau khi đối phương ko đáp ứng đủ những mong muốn đó, thì lại chỉ muốn quay về với những ngày tinh khôi lúc tuổi thơ. Nhưng mà thật ra người lớn khi yêu tính toán nhưng ko tính toán, dại khờ vẫn cứ dại khờ...Vì cứ thử nhìn xem, cho dù định nghĩa tình yêu ở tuổi này đã lem luốc nhiều màu buồn đau, hụt hẫng, lựa chọn, phản bội, dằn vặt và thậm chí chẳng rõ ràng nhưng tất cả - không ngoại trừ một ai vẫn cố chấp yêu, rồi chết, rồi lại yêu.
 
Vậy đấy, người lớn yêu nhau thật đau những cũng thật tình. Vì người lớn rồi thì không chỉ nghĩ cho mình mà còn cho những điều an bình trong tương lai của hai đứa. Cứ hãy cảm thấy may mắn khi chính ta đã đủ trưởng thành để yêu thương. À... và nếu có muốn được như ngày bé, thì chỉ nên giống một điều mà thôi, đó là thích rồi thì không ngần ngại sẻ chia, yêu rồi thì chẳng cần cân đo đong đếm.



Saturday, October 17, 2015

4 dấu hiệu cho thấy bạn dang giả vờ hạnh phúc



Nghĩ về quá khứ để trân trọng hiện tại hơn là một điều tốt. Thế nhưng cứ sống mãi trong quá khứ mà không chịu thoát ra chỉ vì những kỉ niệm ấy quá đẹp và cả những nỗi đau quá sâu đậm là điều không nên chút nào
1. Sống tích cực không có nghĩa là bạn hạnh phúc
Nếu bạn trải qua cả ngày dài với công việc, học tập hay thực hiện tất tần tật những thứ bạn muốn với một trạng thái tích cực, chưa chắc gì bạn đã hạnh phúc. Nhiều lúc để thật sự trân trọng và hiểu được cái được gọi là “hạnh phúc”, chúng ta cần trải nghiệm sự cô đơn và thấu hiểu nỗi buồn trước đã. Cuộc sống sau khi vượt qua đau khổ, tuyệt vọng và đôi khi cả nỗi bất hạnh mới khiến ta mạnh mẽ và hạnh phúc thật nhiều với những điều giản đơn xung quanh. Sống tích cực phải chăng chỉ mang đến sự thoải mái về tinh thần nhất thời, nhưng để hiểu được ý nghĩa thật sự của hạnh phúc chúng ta cần vấp ngã và tự mình đứng dậy trước đã.

2. Bạn giả vờ hạnh phúc chỉ để “che mắt” kẻ khác

Bạn ra vẻ như mình ổn. Bạn cười một cách giả tạo để những kẻ khác cảm thấy ganh tị với cuộc sống quá hoàn hảo của mình. Có đôi lúc tim bạn như vỡ vụn ra nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ vì không muốn người khác phải lo lắng và thương hại. Gỉa vờ hạnh phúc là một dấu hiệu cho thấy bạn đang cực lỳ cô đơn và bế tắc.

3. Tách biệt mình khỏi những người yêu thương

Bạn trở nên tách biệt và cô lập với tất cả những người xung quanh. Đơn giản bởi vì bạn không chịu nỗi hình ảnh hạnh phúc của họ. Bạn sợ rằng bản thân mình sẽ trở nên xấu xa và âm thầm ganh tị với họ. Bạn cũng e ngại rằng sự yếu đuối của mình sẽ bị họ phát hiện mất. Bạn không muốn người ta thương cảm, chia sẻ với hoàn cảnh của bạn chỉ vì bạn ghét sự thương hại và cho rằng đó chỉ là giả dối.

4. Bạn chỉ sống trong quá khứ

Nghĩ về quá khứ để trân trọng hiện tại hơn là một điều tốt. Thế nhưng cứ sống mãi trong quá khứ mà không chịu thoát ra chỉ vì những kỉ niệm ấy quá đẹp và cả những nỗi đau quá sâu đậm là điều không nên chút nào. Bạn hối tiếc và muốn níu kéo cái quá khư ấy mà mãi chẳng làm được gì với cái hiện tại đang dang dở này. Ngay bây giờ, hãy mạnh dạn quên đi quá khứ dù cho nó có đẹp đến đâu đi chăng nữa. Chỉ có thế, bạn mới tìm cho mình hạnh phúc mới, con đường mới và ngã rẽ mới.



Thursday, October 1, 2015

Tách cà phê cuộc đời



Cuộc đời là một tách cà phê đầy hương vị, tùy thuộc vào rất nhiều yếu tố và bạn là người thưởng thức nó. Cà phê có đắng, có ngọt bùi và hương vị nồng nàn, quan trọng nhất là bạn muốn thưởng thức cà phê chứ không phải những cái tách…..


[​IMG]
Giá trị và hương vị của cà phê hoàn toàn không phụ thuộc vào chiếc tách, có chăng là cảm giác người thưởng thức được thêm vào…(Ảnh Internet)​

Một nhóm sinh viên, sau khi tốt nghiệp ra trường đều có công việc tốt, rủ nhau về thăm thầy giáo cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu phàn nàn về những căng thẳng trong công việc cũng như cuộc sống.

Nghe vậy, thầy đi vào bếp và quay trở ra với một bình cà phê lớn cùng những chiếc tách khác nhau. Chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thuỷ tinh, chiếc bằng pha lê, có vài chiếc tách trông rất đơn giản, nhưng cũng có cái rất đắt tiền. Người thầy bảo các học trò tự chọn tách và rót cà phê cho mình. Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, ông bắt đầu nói:

“Nếu chú ý, các em sẽ nhận ra điều này. Những chiếc tách đắt tiền và đẹp đều được lấy hết, chẳng ai đụng đến những chiếc tách rẻ tiền cả. Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn gốc của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.[​IMG]

Điều mà chúng ta thực sự cần là cà phê, chứ không phải chiếc tách, nhưng ai cũng vội vàng chọn những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Bây giờ mọi người hãy suy ngẫm điều này nhé! Cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Chúng là công cụ để giữ và chứa đựng cuộc sống, và không làm thay đổi chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi, vì chúng ta cứ tập trung vào ‘chiếc tách’, và bỏ qua việc thưởng thức hương vị cà phê mà cuộc sống tặng cho chúng ta”.

Người hạnh phúc nhất không phải là người có tất cả những thứ tốt nhất. Họ chỉ trân trọng mọi thứ mà họ có. Hãy sống đơn giản, trao yêu thương, quan tâm sâu sắc và nói những lời đẹp đẽ./.