Friday, August 3, 2018

Chuyện 2 con cá sấu và sức mạnh thần kỳ của việc… không làm gì cả



Đối với nhiều người, sự bận rộn là một trong những thước đo của thành công. Tuy nhiên, câu chuyện về 2 con cá sấu dưới đây lại mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác: Bạn sẽ thành công hơn khi... không làm gì cả.
 
Aytekin Tank là nhà sáng lập, CEO của JotForm - một công ty chuyên cung cấp nền tảng thiết kế biểu mẫu online có trụ sở tại San Francisco, Mỹ. Tính đến năm 2017, JotForm đã được sử dụng tại 196 quốc gia với số lượng người dùng vào khoảng 3,2 triệu. Ngoài công việc tại JotForm, Aytekin Tank còn là một cây bút với nhiều bài viết về cuộc sống, sự nghiệp, công nghệ v.v... cho nhiều tờ báo và tạp chí điện tử.
Dưới đây là bài viết của Tank trên trang Medium, kể câu chuyện thú vị về 2 con cá sấu cùng những kinh nghiệm sống và làm việc được chính anh đúc rút.
Để thành công, đôi khi bạn không nhất thiết phải lao động luôn tay luôn chân mà còn phải biết... không làm gì nữa.

Chuyện 2 con cá sấu

Chuyện rằng, ngày nọ, có một con cá sấu già đang ung dung thả mình trôi theo dòng nước, sát bờ sông. Bỗng, một con cá sấu trẻ hơn bơi lại gần nó và nói: "Này, tôi nghe nói, ông là tay thợ săn khét tiếng nhất trong vùng. Vậy, ông có thể chỉ cho tôi cách săn mồi được không?".

Bị tiếng của con cá sấu nhỏ đánh thức, con cá sấu già mở mắt, liếc nhìn kẻ vừa gọi nó dậy. Thế nhưng, con cá sấu già chẳng nói một lời mà chỉ im lặng rồi... ngủ tiếp. Tức giận và cảm thấy bị xem thường, con cá sấu trẻ đùng đùng bỏ đi săn, để lại làn nước sủi bọt đục ngầu sau đuôi. "Được lắm, tôi sẽ cho ông biết mặt", nó nghĩ thầm.
Vài tiếng sau, nó quay trở lại và thấy con sấu già vẫn đang say giấc. Thế là, nó bắt đầu khoe khoang về chuyến đi săn thành công của mình: "Này, xem 2 con cá trê chắc nịch mà tôi bắt được đây này. Thế ông đã bắt được gì rồi? Ồ, không có gì hả? Tưởng sao, hoá ra ông cũng có đâu có khét tiếng cho lắm nhỉ?".

Mắt nhắm mắt mở, con sấu già lần nữa nhìn kẻ đang vênh mặt lên với nó. Không nói một lời, nó khép mắt và tiếp tục thả mình trên dòng nước, trong khi đám cá lòng tong thản nhiên đớp tảo dưới bụng nó. Phẫn nộ vì không nhận được bất cứ lời đáp nào, con sấu trẻ lại bơi đi tìm thứ khác để săn.
Sau vài tiếng quần thảo, nó quay lại, miệng đã ngậm một con cò nhỏ. Nhếch mép, nó tiến lại gần con cá sấu già, chắc mẩm bấy nhiêu là đủ để chứng minh cho lão biết ai mới là tay thợ săn thực thụ. Vô cùng khoái chí, nó bơi nhanh về phía con cá sấu già vẫn đang ở nguyên chỗ cũ. Tuy nhiên, lần này, có một con linh dương lớn đang cúi đầu uống nước rất gần chỗ của con sấu già. Nhanh như cắt, con sấu già phóng khỏi mặt nước, mở to miệng ngoạm chặt lấy cổ con linh dương, giật mạnh nó xuống làn nước đục ngầu và nhanh chóng kết liễu đời con vật xấu số.

Sững sờ, con cò ở miệng con sấu trẻ rớt xuống, trong khi nó tròn mắt nhìn lão thợ săn cự phách của khúc sông thưởng thức bữa ăn hơn 200 kg của mình. Lúc này, giọng nó mới run run: "Ông... làm ơn... làm ơn chỉ cho tôi biết ông làm cách nào được như thế vậy".

Nuốt một miếng thịt linh dương khổng lồ, con sấu già cuối cùng cũng mở miệng đáp gọn lỏn: "Ta không làm gì cả".
Làm những điều thực sự cần thiết hay làm luôn tay luôn chân

Khi mới khởi nghiệp với JotForm, tôi cũng giống như con cá sấu trẻ: Tin rằng bản thân lúc nào cũng phải làm việc luôn tay luôn chân mới có kết quả. Lúc ấy, nếu ai đó bảo rằng tôi sẽ đạt được kết quả tốt hơn nếu dành nhiều thời gian hơn để nghỉ ngơi, để "không làm gì cả", chắc tôi sẽ trợn tròn mắt rồi lại tiếp tục với lịch làm việc 16 tiếng một ngày của mình. Đã một thời tôi cho rằng, để thành công, bản thân phải liên tục làm việc, xây dựng và phát triển sản phẩm kế tiếp - bất chấp "sản phẩm" đó là gì đi nữa.
 
Thật vậy, dường như tất cả chúng ta đều bị ám ảnh ít nhiều với việc phải lao động cật lực, luôn tay luôn chân mới có thể chạm đến thành công. Thế nhưng, bận rộn và thành công lại là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau. Và, tôi nghĩ rằng, nếu chúng ta biết ưu tiên cho việc "không làm gì cả", chúng ta hoàn toàn có thể bắt được nhiều con linh dương to lớn hơn chỉ vài con cá trê như trong câu chuyện trên.

Song, quả thực, điều này nói thì dễ hơn làm, đặc biệt là trong bối cảnh của xã hội ngày nay. Từ những CEO của các tập đoàn lớn cho đến những nhân viên văn phòng bình thường, ai nấy đều đang hối hả trong guồng quay của sự bận rộn. Rồi, không biết kể từ khi nào, những người xung quanh chúng ta cũng vô hình trung nhìn nhận giá trị của một cá nhân dựa trên sự bận rộn thay vì chất lượng công việc của họ. Bằng cách này hay cách khác, hai chữ "bận rộn" đã trở thành tính từ được gắn liền với những người thành công và có địa vị trong xã hội.

Thế nhưng, không sớm thì muộn, tất cả chúng ta đều sẽ phải tự hỏi bản thân rằng: Sứ mệnh của chúng ta là gì? Là trở thành người bận rộn nhất, hay là trở thành người mang đến nhiều đóng góp nhất cho xã hội? Và, điều thú vị hơn cả là khi quan sát những bộ óc lỗi lạc nhất trên thế giới, chúng ta dễ dàng nhận thấy ở họ một điểm chung: Tất cả đều thường xuyên dành thời gian để... không làm gì cả.

Sức mạnh của việc không làm gì cả

Việc dành ra một khoảng thời gian để nghỉ xả hơi và không làm gì cả có thể khá khó khăn, nhất là khi bạn liên tục bị "bỏ bom" với hàng loạt các cuộc họp, thông báo hay một danh sách nhiệm vụ dài dằng dặc. Song, trên thực tế, nhiều nhà sáng lập của các doanh nghiệp lớn - những người vốn vô cùng bận rộn - lại đã và đang bắt đầu đưa thời gian nghỉ ngơi vào lịch làm việc hằng năm của mình một cách thường xuyên hơn.
 
Họ gọi khoảng thời gian này là Think Week (Tuần lễ suy nghĩ). Được biết, Think Week thường kéo dài 1 tuần, là thời gian để đọc sách, suy nghĩ, tự vấn và thoát ly khỏi cuộc sống bí bách giữa 4 bức tường nơi công sở.

Mặc dù nhiều cái tên như nổi tiếng như Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Tim Ferriss đã áp dụng bí quyết này, chính tỷ phú Bill Gates mới là người khiến cho khái niệm Think Week được trở nên phổ biến. Trong suốt những năm điều hành Microsoft, cứ đều đặn 2 lần mỗi năm, Gates luôn dành thời gian cho Think Week - tuần lễ mà vị tỷ phú không làm gì cả. Không công việc, không nghỉ mát, chỉ đơn thuần đọc sách và suy nghĩ mà thôi.

Thậm chí, người đàn ông giàu thứ 2 thế giới còn quyết tâm thực hiện Think Week đến mức cả gia đình, bạn bè và nhân viên cũng không được phép can thiệp vào khoảng thời gian này. Ngày hôm nay, khi chia sẻ về những thành công của Microsoft, Gates cho biết phần lớn chúng đều đến từ những ý tưởng độc đáo loé lên trong thời gian ông không làm gì cả.

Hãy dành thời gian để không làm gì cả

Dĩ nhiên, bạn không nhất thiết phải cách ly bản thân khỏi gia đình và bạn bè để thực hiện Think Week một cách cứng nhắc như Bill Gates. Như tôi chẳng hạn: Hằng năm, tôi đều rời khỏi công ty ít nhất 1 tuần để về quê giúp bố mẹ thu hoạch ô liu.
Tất cả mọi suy nghĩ như làm cách nào để startup tăng trưởng hay tỷ lệ chuyển đổi của khách hàng là bao nhiêu đều sẽ đồng loạt tan biến khi bạn hái ô liu. Với tôi, đó vừa là một phương pháp thiền, vừa là cách để tịnh tâm. Và, cũng giống như Gates, bằng một cách thần kỳ nào đó mà những ý tưởng tốt nhất của tôi cũng thường xuất hiện trong khoảng thời gian không làm gì cả này.

Đối với những ai không thể dành hẳn 1 tuần mỗi năm để thoát ly hoàn toàn khỏi công việc, xin chia sẻ về một phương pháp khác, đó là: Tránh xa khỏi công nghệ! Vào thứ Bảy hay Chủ nhật hằng tuần, hãy cách ly bản thân khỏi mọi loại hình công nghệ. Hãy tắt điện thoại, giấu nó vào trong ngăn tủ. Tắt laptop và giấu nó dưới nệm. Hết sức hạn chế xem TV hay Netflix.

Hãy để cho não của bạn có không gian suy nghĩ bằng cách bước ra ngoài guồng quay bận rộn mỗi ngày. Bằng cách này, những ý tưởng mới sẽ lóe lên và bạn cũng sẽ có thêm thời gian để xử lý hay cải tiến những ý tưởng cũ. Và rồi, bạn sẽ nhận ra những kết quả đến từ phương pháp này rất giống với những gì mà con cá sấu già đã thực hiện trong câu chuyện kể trên. Đôi khi, điều tốt hơn cả đơn giản là nhắm mắt lại để "ung dung thả mình trôi theo dòng nước". Hãy kiên nhẫn chờ đợi, rồi "con linh dương" của bạn cũng sẽ xuất hiện mà thôi.

Theo Lê Duy (Doanh nhân Sài Gòn)




Thursday, August 2, 2018

Nhà xa công ty, di làm như di phượt: Sáng ”thức dậy ở một nơi xa”, chiều “đi thật xa để trở về”



Đó có lẽ là nỗi lòng chung của những người nhà xa công ty, nhất là những khi trời mưa gió bão, tắc đường, ngập lụt.

Sau trận mưa lớn vào giờ tan tầm khiến Hà Nội phố cũng như sông chiều 31/7, rất nhiều người rơi vào tình cảnh khốn khổ, mất hàng giờ đồng hồ để có thể trở về nhà. Có những người tan làm từ 17h nhưng tới mất tới 5 tiếng sau để về nhà vì ở quá xa công ty. Khi mọi thứ dồn lên "đỉnh điểm", chưa bao giờ dân công sở lại ước nhà mình gần công ty đến như thế.

Kinh nghiệm cho thấy: Hãy chọn nhà gần công ty, nếu không làm được điều đó, hãy chọn ngược lại. Bởi sẽ chẳng có điều gì tuyệt vời hơn nếu như nhà bạn gần nơi làm việc. Dùng một cụm từ để nói chính xác hoàn cảnh lúc đó sẽ là "tiện đủ bề". Chính vì điều này, rất nhiều sinh viên ở các tỉnh thành mới ra trường, sau khi tìm được việc làm như ý, việc đầu tiên là thuê nhà gần công ty. Số khác lại ưu tiên các công việc gần nhà. Thực tế, bạn dành từ 8 đến 10, thậm chí có những người là 12 tiếng ở chốn công sở.

Chia sẻ quan điểm về vấn đề này, người dùng mạng xã hội Mai Hoa (25 tuổi) bộc bạch: "Ngay từ khi tìm công ty để đi thực tập, tôi đã "nhắm tới" những môi trường gần nhà. Dù số khác điều kiện và tiếng tăm có phần nhỉnh hơn, nhưng sau khi cân nhắc, tôi quyết định chọn công ty gần nhà. Thứ nhất là tiện cho việc đi lại, nhất là những khi nắng mưa. Thứ hai là tiết kiệm được thời gian, sức khỏe. Khi bạn ở gần, việc đi làm đúng giờ chưa bao giờ dễ dàng đến thế và bạn sẽ có nhiều sức lực hơn để cống hiến cho công việc, sự nghiệp từ đó cũng có nhiều cơ hội để thăng tiến hơn".

Bạn Nam Hoàng (30 tuổi) cũng tiết lộ, từng từ chối thay đổi việc làm vì công ty mới cách nhà tới 25km cả đi về: "Vợ tôi mới sinh cháu nhỏ nên tôi muốn làm công ty gần nhà để tiện đi lại, còn dành thời gian cùng vợ chăm con. Chuyển sang công ty mới, lương có cao hơn nhưng tính toán ra thì tiền xăng xe, công sức đi lại cũng thế. Thời gian di chuyển tôi để dành cày thêm việc để tăng thu nhập có khi còn tốt hơn, nghĩ thế nên tôi chẳng đổi việc nữa".

Thế nhưng đời vốn không như là mơ. Dù là nhà gần công ty hay công ty gần nhà thì đều là giấc mơ xa vời. Việc lựa chọn những khu xa trung tâm với giá cả phải chăng hơn là sự lựa chọn của phần đông. Và với những người nhà xa, đi làm không chỉ đơn giản là tà tà chạy xe lên công ty. Đó là một hành trình đầy thử thách và vô cùng khốc liệt. Không tin ư, bạn cứ thử sống ở một nơi cách xa chỗ làm việc trên 10km, bạn sẽ hiểu, thực sự thấm và hiểu.

Nơi ở cách xa chỗ làm tới 12 km, cả đi và về là 25 km, người dùng mạng xã hội Thanh Nhàn than thở: "Chiều 31/7, tôi được tan làm từ 17h30, thế nhưng phải tới 22h mới bước chân vào tới cửa nhà. Không những mưa trắng xóa trời khiến việc di chuyển khó khăn, sau khi ngớt cơn mưa, giao thông tắc nghẽn và ì trệ. Mỗi lúc như vậy, chỉ biết thở dài. Ngày thường đi làm đã đủ vất vả rồi, người ta 9h vào làm, 8h40 đi vẫn sớm, mình thì phải lục tục từ 7h30, chưa kể đưa đón con cái đi học. Trời nắng thì như mực phơi khô trên đường, trời mưa thì như siêu nhân phóng xe tìm lối về".

Cùng nỗi lòng với chị Thanh Nhàn, bạn Minh Đỗ cũng chia sẻ: "Làm việc ở trung tâm thành phố nhưng nhà tôi lại cách xa công ty tới 12 km. Không chỉ chuyện đi lại vất vả, tốn thời gian mà nhiều khi muốn tham gia các hoạt động sau giờ làm việc của công ty, dự tiệc sinh nhật đồng nghiệp hay đàn đúm cùng bạn bè cũng rất khó khăn. Nhiều người nói tôi hay "trốn" về sớm, đang vui thì về nhưng họ đâu có hiểu cái cảnh đêm tối chạy 1 mình trên đường. Nhiều lúc nghĩ cũng nản nhưng mà ở thuê trọ còn khổ hơn, nên lại thôi".

Đúng là không gì khổ bằng đi làm xa nhà, nhiều lúc chỉ muốn "quăng xe" rồi nằm vật giữa đường, hôm nào gặp "combo" mưa lớn + ngập lụt + tắc đường + trời tối thì cảm giác tủi hờn đến phát khóc. Những tâm trạng này, âu là chỉ có những người nhà xa công ty mới hiểu. Bởi thế mới nói, đi làm chẳng khác gì đi phượt, sáng thức giấc ở một nơi xa, chiều "đi thật xa để trở về nhà". Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận và khắc phục khó khăn, vì cuộc đời là thế mà.

Theo Nguyễn Nguyễn
Nhịp sống kinh tế




Wednesday, August 1, 2018

Nếu số phận chia cho bạn những quân bài xấu, hãy để sự khôn ngoan biến bạn thành người chơi giỏi



Khi bạn thất bại, bạn từ bỏ các cơ hội làm lại, và mãi mãi ở vị trí cũ, hay bạn làm lại, để đến một vị trí khác tốt đẹp hơn?


- 01 -
Trong số chúng ta hẳn ai đó đã từng nghe qua câu chuyện Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 với cây đàn vĩ cầm một dây.

Chẳng là, trong buổi hòa nhạc hôm đó, Paganini đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông.

Bất chợt, một dây đàn bị đứt và treo lóng lánh dưới cần đàn của ông. Những giọt mồ hôi từ trán ông tuôn ra. Ông lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chơi, ứng biến một cách tốt đẹp.

Dây đàn thứ hai lại bị đứt trước sự ngạc nhiên của nhạc trưởng. Và ngay sau đó là dây thứ ba. Giờ thì có ba dây đàn bị đứt đang đong đưa trên chiếc vĩ cầm của Paganini, khi người nghệ sỹ bậc thầy này hoàn thành khúc cao trào với chỉ một dây còn lại. Khán giả nhịp chân và trong phong cách lịch thiệp của người Ý, đại sảnh đã ngập tràn những tiếng "hoan hô".

Khi tiếng vỗ tay khen ngợi lắng xuống, người nghệ sỹ vĩ cầm này yêu cầu mọi người ngồi xuống. Mặc dù họ hiểu chẳng còn cách nào để mong ông biểu diễn phần còn lại, nhưng mọi người đều yên lặng ngồi xuống chỗ ngồi của mình.

Ông nâng đàn lên cao cho mọi người nhìn thấy rồi gật đầu với người chỉ huy dàn nhạc để bắt đầu chơi lại và rồi quay mặt về đám đông.

Với một ánh mắt ngời sáng, ông mỉm cười và nói to: "Đây là Paganini với một dây đàn!".

Rồi ông đặt chiếc đàn Stradivarius một dây dưới cằm và chơi nốt đoạn cuối với chỉ một dây đàn khiến khán giả lắc đầu trong tột cùng kinh ngạc. Buổi biểu diễn kết thúc vô cùng ấn tượng. Đó là một giai thoại tuyệt vời, biểu tượng của tinh thần nghệ thuật thế kỷ XIX.

Trở về thực tại, cuộc đời mỗi người khó mà mãi suôn sẻ. Sẽ có những cung đàn đứt đoạn trong cuộc đời. Bạn có buồn đau, trăn trở với nó? Thậm chí, bạn xin dừng cuộc chơi và coi nó là một sự thất bại. Không ít trường hợp khi lâm vào cảnh nguy khốn, đã chấp nhận dừng chân, từ bỏ giấc mơ của mình.

Tôi có một người bạn, được xếp vào hạng thông minh, nhanh nhạy. Sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm 5 năm, cô tích được một số vốn nho nhỏ. 27 tuổi, cô ấy mạnh dạn mở một quán ăn nhỏ kiểu Hàn Quốc ở trung tâm Hà Nội. Nhưng vì chưa có kinh nghiệm quản lý tài chính, quản lý nhà hàng và giá tiền thuê mặt bằng quá đắt đỏ.., quán ăn buộc phải đóng cửa sau 6 tháng khai trương. Dĩ nhiên, cô bạn rất buồn và suy sụp. Cô ấy bảo, toàn bộ số tiền tiết kiệm của thời thanh xuân, cô đã dốc cả vào đó đều tan tành mây khói.

Sau này có lần, bọn tôi đi uống rượu đêm với nhau, cô ấy buồn bã thú nhận: "Từ ngày quán ăn của tớ đóng cửa, tớ sợ tới nỗi 2 năm nay không dám bước chân vào quán ăn Hàn Quốc. Tớ ngửi thấy mùi đồ ăn Hàn Quốc là tự dưng nhớ tới quán ăn ngày trước, cảm giác nôn nao trào lên trong lòng. Tớ chưa vượt qua được sự sợ hãi của lần thất bại ê chề đó.".

Thực sự với những người kiêu ngạo, sự thất bại giống như một cú tát tai trời giáng vào lòng tự tôn của họ. Chấp nhận nó đã đành, nhưng vượt qua nó lại là một câu chuyện khác.

Ngạn ngữ Trung Quốc có một câu rất hay: "Một lần bị rắn cắn, mười năm vẫn sợ sợi dây thừng".

Hầu hết mọi người trước khi làm việc gì đều rất hào hứng, tràn đầy tin tưởng, nhưng khi thất bại thì nản luôn, không dám bắt đầu lại một dự án mới, hoặc bắt đầu với tâm lý dè dặt, luôn sợ đổ vỡ.

Tâm lý thông thường là vậy mà không hiểu rằng người thành công khác người không thành công là ở chỗ: Người thành công đi hết chặng đường để đón nhận quả ngọt ở đích đến, còn người thất bại thì dừng lại cách đích một lằn chỉ mong manh.

- 02 -
Có một câu chuyện kể rằng: Hai người nọ bị lạc trên sa mạc. Số nước dùng đã sắp hết. Họ buộc phải đưa ra một lựa chọn cuối cùng: Một trong hai người mang số nước còn lại lên đường đi tìm nguồn nước. Trước khi đi, anh để lại cho bạn một khẩu súng và một viên đạn, dặn rằng nếu trong thời gian nhất định, anh không quay lại thì người bạn có thể tự kết liễu đời mình, tránh gặp một cái chết bi thảm. Nhưng, anh khẳng định chắc chắn mình sẽ quay lại. Và việc duy nhất bạn anh cần làm lúc đó là chờ đợi và tin tưởng.

Thỏa thuận xong, anh lên đường tìm nước. Trải qua bao gian khổ, cuối cùng anh đã mang nước về cho bạn. Nhưng khi anh sắp đến đích rồi thì một tiếng súng đanh gọn vang lên giữa sa mạc khô cằn. Anh đau đớn gục xuống cát. Người bạn của anh đã không đợi được đến khi anh trở về. Bởi anh ta không đủ niềm tin vào một phép màu, không đủ tin rằng bạn anh sẽ trở lại. Anh ta đã tự giết chết mình khi cơ hội sống chỉ cách vài bước chân.

Câu chuyện của những người thiếu niềm tin, luôn vội vã từ bỏ cơ hội thường buồn như vậy. Khi bạn thất bại, bạn từ bỏ các cơ hội làm lại, và mãi mãi ở vị trí cũ, hay bạn làm lại, để đến một vị trí khác tốt đẹp hơn.

Nhưng, cũng có câu chuyện truyền cảm hứng khác, về Steve Jobs - cha đẻ của Apple. Steve đã gây dựng nên sự nghiệp khác biệt của mình bằng cách kiên trì theo đuổi mục tiêu bằng bất cứ giá nào. Ông khuyên rằng bạn cũng nên làm như vậy.

"Bạn cần phải tìm kiếm không ngừng nghỉ thứ mà bạn yêu thích", Steve Jobs nói trong một bài phát biểu ở Stanford, "Công việc của bạn sẽ chiếm một phần không nhỏ trong cuộc đời bạn, và cách duy nhất để cảm thấy thỏa mãn là làm điều mà bạn tin rằng đó là một công việc tuyệt vời. Và cách duy nhất để làm một công việc tuyệt vời là làm điều bạn thích. Nếu bạn vẫn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng vội dừng lại".

Cho dù bạn không phải là một thiên tài như Steve Jobs, lời khuyên ấy là dành cho tất cả mọi người.

Vào thế kỷ XIX, khi loài người vẫn tin rằng họ và muôn loài được sinh ra bởi các đấng thần linh, thì Thuyết tiến hóa của Charles Darwin đã đốn đổ mọi tòa tháp niềm tin thần thánh đó. Không có bàn tay thần thánh nào tạo ra con người, muôn loài cũng vậy. Còn Darwin thì sao? Suốt quãng đời trẻ tuổi, ông đã dành phần lớn thời gian sống trong lặng lẽ. Ông trở nên nổi tiếng với thành công của cuốn sách Nguồn gốc các loài gây chấn động thế giới khi tuổi đã bước tới ngoài 50.

Chúng ta đều hiểu, niềm tin không bao giờ đúng tuyệt đối, nhưng nó lại hoàn toàn đúng với những người tin và hành động theo nó. Bởi những gì bạn tin tưởng sẽ trở thành sự thật đối với bạn. Và bạn làm tất cả chỉ để cả thế giới phải thừa nhận: Bạn đã đúng với lý tưởng đã chọn và ngoan cố đi theo.

- 03 -
Bạn còn nhớ, bộ phim Tây du kí do Trung Quốc sản xuất đã gắn bó với tuổi thơ của chúng ta chứ? Có bao giờ bạn tự hỏi, bạn từng tự hỏi: Vì mong muốn dân chúng đỡ khổ, mà Đường Tăng quyết tâm lên đường sang Tây Trúc lấy kinh, trong khi không có chút kinh nghiệm nào, cũng không biết đường đến đó sẽ ra sao.

Điều gì khiến ông ta tin rằng mình sẽ thành công và hẹn 3 năm trở lại? Tôi vẫn nhớ bài hát chủ đề của bộ phim: Xin hỏi đường ở phương nào? Và câu trả lời là: Đường ở dưới chân bạn đó!Đúng vậy, đường dưới chân bạn, bạn cứ đi, rồi sẽ tới. Muốn thành công, đừng sợ thất bại. Nếu bạn đã 30, thậm chí 40 tuổi mà chưa có gì trong tay thì cũng đừng buồn, bởi không bao giờ là quá muộn để bạn bắt đầu một chương mới, một khởi đầu mới cho thành công của cuộc đời mình.

Câu chuyện về Jack Ma chẳng mấy ai xa lạ: Trước khi trở thành tỷ phú, xây dựng nên một đế chế Alibaba, ông đã 2 lần trượt đại học, 10 lần bị Harvard từ chối và 30 lần xin việc thất bại. Nhưng nếu Jack Ma bỏ cuộc ngay từ đầu, thì chắc chắn đã không có một Jack Ma quyền lực, giàu có như hiện tại. Ngoài sự khác biệt, tin vào điều mình thực hiện, ngoan cố với mục đích ban đầu, thì cho dù số phận có trêu ngươi bạn tới đâu, bạn sẽ vẫn có cách hóa giải và cán đích ngoạn mục.

Tôi nhớ, Francis Quar có một câu nói xếp vào hàng kinh điển dành cho những ai từng thất bại, từng gục ngã, từng bỏ cuộc: "Nếu số phận chia cho bạn những quân bài xấu, hãy để sự khôn ngoan biến bạn thành người chơi giỏi". Sự khôn ngoan ấy chính là ý chí, niềm tin, là sự khác biệt, không ngừng nỗ lực học hỏi của bạn. Tin tôi đi, tiến về phía trước - một cách đúng hướng, chắc chắn bạn sẽ chạm tới Thành công.

* Bài viết được trích lược, tham khảo từ cuốn sách Thức giấc - ngủ đông của ông Phạm Ngọc Anh - CEO Ask training JSC.

D.T
Theo Trí Thức Trẻ