Friday, August 3, 2018

Chuyện 2 con cá sấu và sức mạnh thần kỳ của việc… không làm gì cả



Đối với nhiều người, sự bận rộn là một trong những thước đo của thành công. Tuy nhiên, câu chuyện về 2 con cá sấu dưới đây lại mang đến một góc nhìn hoàn toàn khác: Bạn sẽ thành công hơn khi... không làm gì cả.
 
Aytekin Tank là nhà sáng lập, CEO của JotForm - một công ty chuyên cung cấp nền tảng thiết kế biểu mẫu online có trụ sở tại San Francisco, Mỹ. Tính đến năm 2017, JotForm đã được sử dụng tại 196 quốc gia với số lượng người dùng vào khoảng 3,2 triệu. Ngoài công việc tại JotForm, Aytekin Tank còn là một cây bút với nhiều bài viết về cuộc sống, sự nghiệp, công nghệ v.v... cho nhiều tờ báo và tạp chí điện tử.
Dưới đây là bài viết của Tank trên trang Medium, kể câu chuyện thú vị về 2 con cá sấu cùng những kinh nghiệm sống và làm việc được chính anh đúc rút.
Để thành công, đôi khi bạn không nhất thiết phải lao động luôn tay luôn chân mà còn phải biết... không làm gì nữa.

Chuyện 2 con cá sấu

Chuyện rằng, ngày nọ, có một con cá sấu già đang ung dung thả mình trôi theo dòng nước, sát bờ sông. Bỗng, một con cá sấu trẻ hơn bơi lại gần nó và nói: "Này, tôi nghe nói, ông là tay thợ săn khét tiếng nhất trong vùng. Vậy, ông có thể chỉ cho tôi cách săn mồi được không?".

Bị tiếng của con cá sấu nhỏ đánh thức, con cá sấu già mở mắt, liếc nhìn kẻ vừa gọi nó dậy. Thế nhưng, con cá sấu già chẳng nói một lời mà chỉ im lặng rồi... ngủ tiếp. Tức giận và cảm thấy bị xem thường, con cá sấu trẻ đùng đùng bỏ đi săn, để lại làn nước sủi bọt đục ngầu sau đuôi. "Được lắm, tôi sẽ cho ông biết mặt", nó nghĩ thầm.
Vài tiếng sau, nó quay trở lại và thấy con sấu già vẫn đang say giấc. Thế là, nó bắt đầu khoe khoang về chuyến đi săn thành công của mình: "Này, xem 2 con cá trê chắc nịch mà tôi bắt được đây này. Thế ông đã bắt được gì rồi? Ồ, không có gì hả? Tưởng sao, hoá ra ông cũng có đâu có khét tiếng cho lắm nhỉ?".

Mắt nhắm mắt mở, con sấu già lần nữa nhìn kẻ đang vênh mặt lên với nó. Không nói một lời, nó khép mắt và tiếp tục thả mình trên dòng nước, trong khi đám cá lòng tong thản nhiên đớp tảo dưới bụng nó. Phẫn nộ vì không nhận được bất cứ lời đáp nào, con sấu trẻ lại bơi đi tìm thứ khác để săn.
Sau vài tiếng quần thảo, nó quay lại, miệng đã ngậm một con cò nhỏ. Nhếch mép, nó tiến lại gần con cá sấu già, chắc mẩm bấy nhiêu là đủ để chứng minh cho lão biết ai mới là tay thợ săn thực thụ. Vô cùng khoái chí, nó bơi nhanh về phía con cá sấu già vẫn đang ở nguyên chỗ cũ. Tuy nhiên, lần này, có một con linh dương lớn đang cúi đầu uống nước rất gần chỗ của con sấu già. Nhanh như cắt, con sấu già phóng khỏi mặt nước, mở to miệng ngoạm chặt lấy cổ con linh dương, giật mạnh nó xuống làn nước đục ngầu và nhanh chóng kết liễu đời con vật xấu số.

Sững sờ, con cò ở miệng con sấu trẻ rớt xuống, trong khi nó tròn mắt nhìn lão thợ săn cự phách của khúc sông thưởng thức bữa ăn hơn 200 kg của mình. Lúc này, giọng nó mới run run: "Ông... làm ơn... làm ơn chỉ cho tôi biết ông làm cách nào được như thế vậy".

Nuốt một miếng thịt linh dương khổng lồ, con sấu già cuối cùng cũng mở miệng đáp gọn lỏn: "Ta không làm gì cả".
Làm những điều thực sự cần thiết hay làm luôn tay luôn chân

Khi mới khởi nghiệp với JotForm, tôi cũng giống như con cá sấu trẻ: Tin rằng bản thân lúc nào cũng phải làm việc luôn tay luôn chân mới có kết quả. Lúc ấy, nếu ai đó bảo rằng tôi sẽ đạt được kết quả tốt hơn nếu dành nhiều thời gian hơn để nghỉ ngơi, để "không làm gì cả", chắc tôi sẽ trợn tròn mắt rồi lại tiếp tục với lịch làm việc 16 tiếng một ngày của mình. Đã một thời tôi cho rằng, để thành công, bản thân phải liên tục làm việc, xây dựng và phát triển sản phẩm kế tiếp - bất chấp "sản phẩm" đó là gì đi nữa.
 
Thật vậy, dường như tất cả chúng ta đều bị ám ảnh ít nhiều với việc phải lao động cật lực, luôn tay luôn chân mới có thể chạm đến thành công. Thế nhưng, bận rộn và thành công lại là 2 khái niệm hoàn toàn khác nhau. Và, tôi nghĩ rằng, nếu chúng ta biết ưu tiên cho việc "không làm gì cả", chúng ta hoàn toàn có thể bắt được nhiều con linh dương to lớn hơn chỉ vài con cá trê như trong câu chuyện trên.

Song, quả thực, điều này nói thì dễ hơn làm, đặc biệt là trong bối cảnh của xã hội ngày nay. Từ những CEO của các tập đoàn lớn cho đến những nhân viên văn phòng bình thường, ai nấy đều đang hối hả trong guồng quay của sự bận rộn. Rồi, không biết kể từ khi nào, những người xung quanh chúng ta cũng vô hình trung nhìn nhận giá trị của một cá nhân dựa trên sự bận rộn thay vì chất lượng công việc của họ. Bằng cách này hay cách khác, hai chữ "bận rộn" đã trở thành tính từ được gắn liền với những người thành công và có địa vị trong xã hội.

Thế nhưng, không sớm thì muộn, tất cả chúng ta đều sẽ phải tự hỏi bản thân rằng: Sứ mệnh của chúng ta là gì? Là trở thành người bận rộn nhất, hay là trở thành người mang đến nhiều đóng góp nhất cho xã hội? Và, điều thú vị hơn cả là khi quan sát những bộ óc lỗi lạc nhất trên thế giới, chúng ta dễ dàng nhận thấy ở họ một điểm chung: Tất cả đều thường xuyên dành thời gian để... không làm gì cả.

Sức mạnh của việc không làm gì cả

Việc dành ra một khoảng thời gian để nghỉ xả hơi và không làm gì cả có thể khá khó khăn, nhất là khi bạn liên tục bị "bỏ bom" với hàng loạt các cuộc họp, thông báo hay một danh sách nhiệm vụ dài dằng dặc. Song, trên thực tế, nhiều nhà sáng lập của các doanh nghiệp lớn - những người vốn vô cùng bận rộn - lại đã và đang bắt đầu đưa thời gian nghỉ ngơi vào lịch làm việc hằng năm của mình một cách thường xuyên hơn.
 
Họ gọi khoảng thời gian này là Think Week (Tuần lễ suy nghĩ). Được biết, Think Week thường kéo dài 1 tuần, là thời gian để đọc sách, suy nghĩ, tự vấn và thoát ly khỏi cuộc sống bí bách giữa 4 bức tường nơi công sở.

Mặc dù nhiều cái tên như nổi tiếng như Steve Jobs, Mark Zuckerberg hay Tim Ferriss đã áp dụng bí quyết này, chính tỷ phú Bill Gates mới là người khiến cho khái niệm Think Week được trở nên phổ biến. Trong suốt những năm điều hành Microsoft, cứ đều đặn 2 lần mỗi năm, Gates luôn dành thời gian cho Think Week - tuần lễ mà vị tỷ phú không làm gì cả. Không công việc, không nghỉ mát, chỉ đơn thuần đọc sách và suy nghĩ mà thôi.

Thậm chí, người đàn ông giàu thứ 2 thế giới còn quyết tâm thực hiện Think Week đến mức cả gia đình, bạn bè và nhân viên cũng không được phép can thiệp vào khoảng thời gian này. Ngày hôm nay, khi chia sẻ về những thành công của Microsoft, Gates cho biết phần lớn chúng đều đến từ những ý tưởng độc đáo loé lên trong thời gian ông không làm gì cả.

Hãy dành thời gian để không làm gì cả

Dĩ nhiên, bạn không nhất thiết phải cách ly bản thân khỏi gia đình và bạn bè để thực hiện Think Week một cách cứng nhắc như Bill Gates. Như tôi chẳng hạn: Hằng năm, tôi đều rời khỏi công ty ít nhất 1 tuần để về quê giúp bố mẹ thu hoạch ô liu.
Tất cả mọi suy nghĩ như làm cách nào để startup tăng trưởng hay tỷ lệ chuyển đổi của khách hàng là bao nhiêu đều sẽ đồng loạt tan biến khi bạn hái ô liu. Với tôi, đó vừa là một phương pháp thiền, vừa là cách để tịnh tâm. Và, cũng giống như Gates, bằng một cách thần kỳ nào đó mà những ý tưởng tốt nhất của tôi cũng thường xuất hiện trong khoảng thời gian không làm gì cả này.

Đối với những ai không thể dành hẳn 1 tuần mỗi năm để thoát ly hoàn toàn khỏi công việc, xin chia sẻ về một phương pháp khác, đó là: Tránh xa khỏi công nghệ! Vào thứ Bảy hay Chủ nhật hằng tuần, hãy cách ly bản thân khỏi mọi loại hình công nghệ. Hãy tắt điện thoại, giấu nó vào trong ngăn tủ. Tắt laptop và giấu nó dưới nệm. Hết sức hạn chế xem TV hay Netflix.

Hãy để cho não của bạn có không gian suy nghĩ bằng cách bước ra ngoài guồng quay bận rộn mỗi ngày. Bằng cách này, những ý tưởng mới sẽ lóe lên và bạn cũng sẽ có thêm thời gian để xử lý hay cải tiến những ý tưởng cũ. Và rồi, bạn sẽ nhận ra những kết quả đến từ phương pháp này rất giống với những gì mà con cá sấu già đã thực hiện trong câu chuyện kể trên. Đôi khi, điều tốt hơn cả đơn giản là nhắm mắt lại để "ung dung thả mình trôi theo dòng nước". Hãy kiên nhẫn chờ đợi, rồi "con linh dương" của bạn cũng sẽ xuất hiện mà thôi.

Theo Lê Duy (Doanh nhân Sài Gòn)




Thursday, August 2, 2018

Nhà xa công ty, di làm như di phượt: Sáng ”thức dậy ở một nơi xa”, chiều “đi thật xa để trở về”



Đó có lẽ là nỗi lòng chung của những người nhà xa công ty, nhất là những khi trời mưa gió bão, tắc đường, ngập lụt.

Sau trận mưa lớn vào giờ tan tầm khiến Hà Nội phố cũng như sông chiều 31/7, rất nhiều người rơi vào tình cảnh khốn khổ, mất hàng giờ đồng hồ để có thể trở về nhà. Có những người tan làm từ 17h nhưng tới mất tới 5 tiếng sau để về nhà vì ở quá xa công ty. Khi mọi thứ dồn lên "đỉnh điểm", chưa bao giờ dân công sở lại ước nhà mình gần công ty đến như thế.

Kinh nghiệm cho thấy: Hãy chọn nhà gần công ty, nếu không làm được điều đó, hãy chọn ngược lại. Bởi sẽ chẳng có điều gì tuyệt vời hơn nếu như nhà bạn gần nơi làm việc. Dùng một cụm từ để nói chính xác hoàn cảnh lúc đó sẽ là "tiện đủ bề". Chính vì điều này, rất nhiều sinh viên ở các tỉnh thành mới ra trường, sau khi tìm được việc làm như ý, việc đầu tiên là thuê nhà gần công ty. Số khác lại ưu tiên các công việc gần nhà. Thực tế, bạn dành từ 8 đến 10, thậm chí có những người là 12 tiếng ở chốn công sở.

Chia sẻ quan điểm về vấn đề này, người dùng mạng xã hội Mai Hoa (25 tuổi) bộc bạch: "Ngay từ khi tìm công ty để đi thực tập, tôi đã "nhắm tới" những môi trường gần nhà. Dù số khác điều kiện và tiếng tăm có phần nhỉnh hơn, nhưng sau khi cân nhắc, tôi quyết định chọn công ty gần nhà. Thứ nhất là tiện cho việc đi lại, nhất là những khi nắng mưa. Thứ hai là tiết kiệm được thời gian, sức khỏe. Khi bạn ở gần, việc đi làm đúng giờ chưa bao giờ dễ dàng đến thế và bạn sẽ có nhiều sức lực hơn để cống hiến cho công việc, sự nghiệp từ đó cũng có nhiều cơ hội để thăng tiến hơn".

Bạn Nam Hoàng (30 tuổi) cũng tiết lộ, từng từ chối thay đổi việc làm vì công ty mới cách nhà tới 25km cả đi về: "Vợ tôi mới sinh cháu nhỏ nên tôi muốn làm công ty gần nhà để tiện đi lại, còn dành thời gian cùng vợ chăm con. Chuyển sang công ty mới, lương có cao hơn nhưng tính toán ra thì tiền xăng xe, công sức đi lại cũng thế. Thời gian di chuyển tôi để dành cày thêm việc để tăng thu nhập có khi còn tốt hơn, nghĩ thế nên tôi chẳng đổi việc nữa".

Thế nhưng đời vốn không như là mơ. Dù là nhà gần công ty hay công ty gần nhà thì đều là giấc mơ xa vời. Việc lựa chọn những khu xa trung tâm với giá cả phải chăng hơn là sự lựa chọn của phần đông. Và với những người nhà xa, đi làm không chỉ đơn giản là tà tà chạy xe lên công ty. Đó là một hành trình đầy thử thách và vô cùng khốc liệt. Không tin ư, bạn cứ thử sống ở một nơi cách xa chỗ làm việc trên 10km, bạn sẽ hiểu, thực sự thấm và hiểu.

Nơi ở cách xa chỗ làm tới 12 km, cả đi và về là 25 km, người dùng mạng xã hội Thanh Nhàn than thở: "Chiều 31/7, tôi được tan làm từ 17h30, thế nhưng phải tới 22h mới bước chân vào tới cửa nhà. Không những mưa trắng xóa trời khiến việc di chuyển khó khăn, sau khi ngớt cơn mưa, giao thông tắc nghẽn và ì trệ. Mỗi lúc như vậy, chỉ biết thở dài. Ngày thường đi làm đã đủ vất vả rồi, người ta 9h vào làm, 8h40 đi vẫn sớm, mình thì phải lục tục từ 7h30, chưa kể đưa đón con cái đi học. Trời nắng thì như mực phơi khô trên đường, trời mưa thì như siêu nhân phóng xe tìm lối về".

Cùng nỗi lòng với chị Thanh Nhàn, bạn Minh Đỗ cũng chia sẻ: "Làm việc ở trung tâm thành phố nhưng nhà tôi lại cách xa công ty tới 12 km. Không chỉ chuyện đi lại vất vả, tốn thời gian mà nhiều khi muốn tham gia các hoạt động sau giờ làm việc của công ty, dự tiệc sinh nhật đồng nghiệp hay đàn đúm cùng bạn bè cũng rất khó khăn. Nhiều người nói tôi hay "trốn" về sớm, đang vui thì về nhưng họ đâu có hiểu cái cảnh đêm tối chạy 1 mình trên đường. Nhiều lúc nghĩ cũng nản nhưng mà ở thuê trọ còn khổ hơn, nên lại thôi".

Đúng là không gì khổ bằng đi làm xa nhà, nhiều lúc chỉ muốn "quăng xe" rồi nằm vật giữa đường, hôm nào gặp "combo" mưa lớn + ngập lụt + tắc đường + trời tối thì cảm giác tủi hờn đến phát khóc. Những tâm trạng này, âu là chỉ có những người nhà xa công ty mới hiểu. Bởi thế mới nói, đi làm chẳng khác gì đi phượt, sáng thức giấc ở một nơi xa, chiều "đi thật xa để trở về nhà". Nhưng rồi cũng đành phải chấp nhận và khắc phục khó khăn, vì cuộc đời là thế mà.

Theo Nguyễn Nguyễn
Nhịp sống kinh tế




Wednesday, August 1, 2018

Nếu số phận chia cho bạn những quân bài xấu, hãy để sự khôn ngoan biến bạn thành người chơi giỏi



Khi bạn thất bại, bạn từ bỏ các cơ hội làm lại, và mãi mãi ở vị trí cũ, hay bạn làm lại, để đến một vị trí khác tốt đẹp hơn?


- 01 -
Trong số chúng ta hẳn ai đó đã từng nghe qua câu chuyện Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 với cây đàn vĩ cầm một dây.

Chẳng là, trong buổi hòa nhạc hôm đó, Paganini đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông.

Bất chợt, một dây đàn bị đứt và treo lóng lánh dưới cần đàn của ông. Những giọt mồ hôi từ trán ông tuôn ra. Ông lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chơi, ứng biến một cách tốt đẹp.

Dây đàn thứ hai lại bị đứt trước sự ngạc nhiên của nhạc trưởng. Và ngay sau đó là dây thứ ba. Giờ thì có ba dây đàn bị đứt đang đong đưa trên chiếc vĩ cầm của Paganini, khi người nghệ sỹ bậc thầy này hoàn thành khúc cao trào với chỉ một dây còn lại. Khán giả nhịp chân và trong phong cách lịch thiệp của người Ý, đại sảnh đã ngập tràn những tiếng "hoan hô".

Khi tiếng vỗ tay khen ngợi lắng xuống, người nghệ sỹ vĩ cầm này yêu cầu mọi người ngồi xuống. Mặc dù họ hiểu chẳng còn cách nào để mong ông biểu diễn phần còn lại, nhưng mọi người đều yên lặng ngồi xuống chỗ ngồi của mình.

Ông nâng đàn lên cao cho mọi người nhìn thấy rồi gật đầu với người chỉ huy dàn nhạc để bắt đầu chơi lại và rồi quay mặt về đám đông.

Với một ánh mắt ngời sáng, ông mỉm cười và nói to: "Đây là Paganini với một dây đàn!".

Rồi ông đặt chiếc đàn Stradivarius một dây dưới cằm và chơi nốt đoạn cuối với chỉ một dây đàn khiến khán giả lắc đầu trong tột cùng kinh ngạc. Buổi biểu diễn kết thúc vô cùng ấn tượng. Đó là một giai thoại tuyệt vời, biểu tượng của tinh thần nghệ thuật thế kỷ XIX.

Trở về thực tại, cuộc đời mỗi người khó mà mãi suôn sẻ. Sẽ có những cung đàn đứt đoạn trong cuộc đời. Bạn có buồn đau, trăn trở với nó? Thậm chí, bạn xin dừng cuộc chơi và coi nó là một sự thất bại. Không ít trường hợp khi lâm vào cảnh nguy khốn, đã chấp nhận dừng chân, từ bỏ giấc mơ của mình.

Tôi có một người bạn, được xếp vào hạng thông minh, nhanh nhạy. Sau khi tốt nghiệp đại học, đi làm 5 năm, cô tích được một số vốn nho nhỏ. 27 tuổi, cô ấy mạnh dạn mở một quán ăn nhỏ kiểu Hàn Quốc ở trung tâm Hà Nội. Nhưng vì chưa có kinh nghiệm quản lý tài chính, quản lý nhà hàng và giá tiền thuê mặt bằng quá đắt đỏ.., quán ăn buộc phải đóng cửa sau 6 tháng khai trương. Dĩ nhiên, cô bạn rất buồn và suy sụp. Cô ấy bảo, toàn bộ số tiền tiết kiệm của thời thanh xuân, cô đã dốc cả vào đó đều tan tành mây khói.

Sau này có lần, bọn tôi đi uống rượu đêm với nhau, cô ấy buồn bã thú nhận: "Từ ngày quán ăn của tớ đóng cửa, tớ sợ tới nỗi 2 năm nay không dám bước chân vào quán ăn Hàn Quốc. Tớ ngửi thấy mùi đồ ăn Hàn Quốc là tự dưng nhớ tới quán ăn ngày trước, cảm giác nôn nao trào lên trong lòng. Tớ chưa vượt qua được sự sợ hãi của lần thất bại ê chề đó.".

Thực sự với những người kiêu ngạo, sự thất bại giống như một cú tát tai trời giáng vào lòng tự tôn của họ. Chấp nhận nó đã đành, nhưng vượt qua nó lại là một câu chuyện khác.

Ngạn ngữ Trung Quốc có một câu rất hay: "Một lần bị rắn cắn, mười năm vẫn sợ sợi dây thừng".

Hầu hết mọi người trước khi làm việc gì đều rất hào hứng, tràn đầy tin tưởng, nhưng khi thất bại thì nản luôn, không dám bắt đầu lại một dự án mới, hoặc bắt đầu với tâm lý dè dặt, luôn sợ đổ vỡ.

Tâm lý thông thường là vậy mà không hiểu rằng người thành công khác người không thành công là ở chỗ: Người thành công đi hết chặng đường để đón nhận quả ngọt ở đích đến, còn người thất bại thì dừng lại cách đích một lằn chỉ mong manh.

- 02 -
Có một câu chuyện kể rằng: Hai người nọ bị lạc trên sa mạc. Số nước dùng đã sắp hết. Họ buộc phải đưa ra một lựa chọn cuối cùng: Một trong hai người mang số nước còn lại lên đường đi tìm nguồn nước. Trước khi đi, anh để lại cho bạn một khẩu súng và một viên đạn, dặn rằng nếu trong thời gian nhất định, anh không quay lại thì người bạn có thể tự kết liễu đời mình, tránh gặp một cái chết bi thảm. Nhưng, anh khẳng định chắc chắn mình sẽ quay lại. Và việc duy nhất bạn anh cần làm lúc đó là chờ đợi và tin tưởng.

Thỏa thuận xong, anh lên đường tìm nước. Trải qua bao gian khổ, cuối cùng anh đã mang nước về cho bạn. Nhưng khi anh sắp đến đích rồi thì một tiếng súng đanh gọn vang lên giữa sa mạc khô cằn. Anh đau đớn gục xuống cát. Người bạn của anh đã không đợi được đến khi anh trở về. Bởi anh ta không đủ niềm tin vào một phép màu, không đủ tin rằng bạn anh sẽ trở lại. Anh ta đã tự giết chết mình khi cơ hội sống chỉ cách vài bước chân.

Câu chuyện của những người thiếu niềm tin, luôn vội vã từ bỏ cơ hội thường buồn như vậy. Khi bạn thất bại, bạn từ bỏ các cơ hội làm lại, và mãi mãi ở vị trí cũ, hay bạn làm lại, để đến một vị trí khác tốt đẹp hơn.

Nhưng, cũng có câu chuyện truyền cảm hứng khác, về Steve Jobs - cha đẻ của Apple. Steve đã gây dựng nên sự nghiệp khác biệt của mình bằng cách kiên trì theo đuổi mục tiêu bằng bất cứ giá nào. Ông khuyên rằng bạn cũng nên làm như vậy.

"Bạn cần phải tìm kiếm không ngừng nghỉ thứ mà bạn yêu thích", Steve Jobs nói trong một bài phát biểu ở Stanford, "Công việc của bạn sẽ chiếm một phần không nhỏ trong cuộc đời bạn, và cách duy nhất để cảm thấy thỏa mãn là làm điều mà bạn tin rằng đó là một công việc tuyệt vời. Và cách duy nhất để làm một công việc tuyệt vời là làm điều bạn thích. Nếu bạn vẫn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng vội dừng lại".

Cho dù bạn không phải là một thiên tài như Steve Jobs, lời khuyên ấy là dành cho tất cả mọi người.

Vào thế kỷ XIX, khi loài người vẫn tin rằng họ và muôn loài được sinh ra bởi các đấng thần linh, thì Thuyết tiến hóa của Charles Darwin đã đốn đổ mọi tòa tháp niềm tin thần thánh đó. Không có bàn tay thần thánh nào tạo ra con người, muôn loài cũng vậy. Còn Darwin thì sao? Suốt quãng đời trẻ tuổi, ông đã dành phần lớn thời gian sống trong lặng lẽ. Ông trở nên nổi tiếng với thành công của cuốn sách Nguồn gốc các loài gây chấn động thế giới khi tuổi đã bước tới ngoài 50.

Chúng ta đều hiểu, niềm tin không bao giờ đúng tuyệt đối, nhưng nó lại hoàn toàn đúng với những người tin và hành động theo nó. Bởi những gì bạn tin tưởng sẽ trở thành sự thật đối với bạn. Và bạn làm tất cả chỉ để cả thế giới phải thừa nhận: Bạn đã đúng với lý tưởng đã chọn và ngoan cố đi theo.

- 03 -
Bạn còn nhớ, bộ phim Tây du kí do Trung Quốc sản xuất đã gắn bó với tuổi thơ của chúng ta chứ? Có bao giờ bạn tự hỏi, bạn từng tự hỏi: Vì mong muốn dân chúng đỡ khổ, mà Đường Tăng quyết tâm lên đường sang Tây Trúc lấy kinh, trong khi không có chút kinh nghiệm nào, cũng không biết đường đến đó sẽ ra sao.

Điều gì khiến ông ta tin rằng mình sẽ thành công và hẹn 3 năm trở lại? Tôi vẫn nhớ bài hát chủ đề của bộ phim: Xin hỏi đường ở phương nào? Và câu trả lời là: Đường ở dưới chân bạn đó!Đúng vậy, đường dưới chân bạn, bạn cứ đi, rồi sẽ tới. Muốn thành công, đừng sợ thất bại. Nếu bạn đã 30, thậm chí 40 tuổi mà chưa có gì trong tay thì cũng đừng buồn, bởi không bao giờ là quá muộn để bạn bắt đầu một chương mới, một khởi đầu mới cho thành công của cuộc đời mình.

Câu chuyện về Jack Ma chẳng mấy ai xa lạ: Trước khi trở thành tỷ phú, xây dựng nên một đế chế Alibaba, ông đã 2 lần trượt đại học, 10 lần bị Harvard từ chối và 30 lần xin việc thất bại. Nhưng nếu Jack Ma bỏ cuộc ngay từ đầu, thì chắc chắn đã không có một Jack Ma quyền lực, giàu có như hiện tại. Ngoài sự khác biệt, tin vào điều mình thực hiện, ngoan cố với mục đích ban đầu, thì cho dù số phận có trêu ngươi bạn tới đâu, bạn sẽ vẫn có cách hóa giải và cán đích ngoạn mục.

Tôi nhớ, Francis Quar có một câu nói xếp vào hàng kinh điển dành cho những ai từng thất bại, từng gục ngã, từng bỏ cuộc: "Nếu số phận chia cho bạn những quân bài xấu, hãy để sự khôn ngoan biến bạn thành người chơi giỏi". Sự khôn ngoan ấy chính là ý chí, niềm tin, là sự khác biệt, không ngừng nỗ lực học hỏi của bạn. Tin tôi đi, tiến về phía trước - một cách đúng hướng, chắc chắn bạn sẽ chạm tới Thành công.

* Bài viết được trích lược, tham khảo từ cuốn sách Thức giấc - ngủ đông của ông Phạm Ngọc Anh - CEO Ask training JSC.

D.T
Theo Trí Thức Trẻ




Tuesday, July 31, 2018

Tại sao lúc nào tôi cũng phải cố gắng, phải cố gắng hết sức để leo lên tầng lớp trên của xã hội?



Thế gian này luôn không công bằng, người giàu luôn hưởng quyền lợi cao hơn, còn người nghèo luôn không có chỗ đứng. Có người sinh ra đã sống trong sự giàu có mà bạn cả đời phấn đấu cũng không có được, còn tôi tôi không có gì cả nên ngoài cố gắng, tôi không còn lựa chọn nào khác.

Tôi xuất thân tầm thường, cha mẹ đều là nông dân, từ rất sớm tôi đã nhận thức được rằng, ngoài tự bản thân mình phải cố gắng, tôi không còn chỗ dựa nào khác.

Mới ra trường bước vào chốn công sở được gần một năm, tôi không lúc nào ngừng cố gắng, người khác cho rằng chỉ cần làm 5 phần là được rồi, riêng tôi cần nỗ lực làm tròn 10 phần.

Trong phòng làm việc, nếu có một chỗ nào còn sáng đèn thì chắc chắn đó là chỗ của tôi. Về đêm, chỉ còn nghe thấy tiếng ngáy của cậu bạn cùng phòng thì tôi vẫn đang ngồi lật từng trang sách. Mỗi sáng sớm, khi cả thành phố còn chìm trong giấc ngủ tôi đã phải thức dậy chỉ vì sợ lỡ mất chuyến xe buýt đầu tiên đến chỗ làm.

Kỳ thực, đôi lúc tôi cũng chán chường, cũng oán trách: Tại sao cha mẹ người ta nào là “phú nhị đại” hay “quan nhị đại”, còn cha mẹ tôi lại là nông dân? Tôi không hy vọng cha mẹ mình thật giàu có nhưng dù sao cũng muốn họ đảm bảo được cho tôi sau này không cần lo lắng quá nhiều về tài chính.

Thế nhưng, tôi đã sớm từ bỏ những suy nghĩ như vậy khi tôi lớn lên và hiểu biết hơn, tôi hiểu được rằng: Có những thứ sinh ra chúng ta đã không thể tự lựa chọn, một khi ông trời đã ban cho bạn thì sẽ không bao giờ quan tâm bạn có muốn hay không, cũng giống như bạn chơi bài vậy, bất kể bài của bạn có thế nào cũng đều là của bạn, bạn không có đường lui và cũng không thể thương lượng.

Không còn cách nào khác, vì đây là hiện thực, và đây cũng là sự giác ngộ khiến tôi biết được hoàn cảnh của mình, chỗ dựa duy nhất của tôi chính là bản thân mình, dù có chông gai tôi cũng chỉ có một con đường đó là tiến về phía trước.

Hồi học đại học, tôi càng thấm thía và tin vào sự không công bằng của xã hội này, có những quyền lợi thật sự đòi hỏi bạn phải đủ mạnh mới được hưởng, có những nhóm chỉ khi bạn đạt được đẳng cấp nhất định mới được gia nhập. Khi bạn không đủ mạnh, bạn dễ dàng bị coi thường, lời nói bị xem nhẹ.

Đó là khi tôi mới vào học năm nhất đại học, vì cố hòa hợp với mọi người, tôi cố gắng tỏ ra hòa đồng: cùng mọi người đi ăn, đi tiệm net, đi chơi… Mặc dù thời gian đó rất mệt mỏi, nhưng vì không muốn mọi người nói tôi “không hòa đồng” và cũng không để mình bị mọi người cô lập, tôi cố gắng chịu đựng, cho dù tôi không thích sống như vậy chút nào. Tôi chỉ trong lòng thể hiện sự kháng nghị còn lại không dám tỏ ra có bất cứ thái độ gì vì tôi sợ cô đơn, sợ bị mọi người cô lập.

Một ngày cuối tuần, cậu bạn phòng bên cạnh rủ cả phòng tôi đi nhậu, khi đó tôi mới nhập học, trong túi chả có mấy tiền, muốn từ chối nhưng sợ làm mọi người mất vui nên đành đi. Hôm đó, mọi người chơi rất vui, uống rất nhiều bia rượu, tất nhiên cũng tốn rất nhiều tiền. Lần đó, tôi phải tiêu mất số tiền tương đương một tuần chi phí sinh hoạt và ăn uống của mình, nói thật là rất đau lòng.

Không phải là vì tôi xót tiền, mà bởi số tiền đó là do mẹ tôi phải vất vả làm việc cả ngày lẫn đêm mới kiếm được, bị tôi vung tay hoang phí trong chớp mắt.

Sau nhiều lần đắn đo, cuối cùng tôi cũng nói với các bạn của mình, về sau nếu không phải dịp gì quan trọng như sinh nhật, họp lớp… thì tôi sẽ không đi, và cũng nói thật với họ về hoàn cảnh gia đình của mình.

Và cũng sau lần ấy, tôi hiểu rõ rằng, một số người và tôi thực sự có một khoảng cách rất lớn, họ có thể sẵn sàng chi tiền mua những bộ quần áo và giầy dép trị giá cả triệu đồng mà không cần đắn đo suy nghĩ, giống như tôi mua một chiếc kẹo năm nghìn là chuyện nhỏ vậy. Tổ tiên của họ đã tích lũy được nhiều tài sản và tiền tài để tương lai họ không cần phải lo lắng về tài chính, để họ có thể tiêu xài thoải mái, nhưng tôi thì không có tiền và cũng không có tư cách làm thế.

Trong cuộc chạy đua này, rõ ràng là tôi đã thua họ ngay ở vạch xuất phát, vì thế tôi càng cần phải nỗ lực bắt kịp họ.

Kỳ thực, tôi rất ngại liên lạc với mẹ, bởi mỗi lần nói chuyện điện thoại với mẹ xong là tôi cảm thấy xấu hổ và tự trách mình vô cùng. Mẹ tôi đã 50 tuổi rồi, cái tuổi đáng lẽ không cần phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền, mà cần tận hưởng niềm vui con cháu, thế nhưng bà vẫn vì tôi, vì sinh kế của gia đình mà phải chạy nam chạy bắc.

Mẹ tôi là một người bình thường nhưng là một người phụ nữ vĩ đại, mặc dù bà ít được đi học nhưng bà rất nghiệm khắc với tôi, bà dạy tôi gặp ai cũng phải chào hỏi, thật thà, không được nói lung tung, không được cầm đồ của người khác, và luôn biết ơn những người đối xử tốt với mình…

Từ lúc bố tôi bị tai nạn xong, mọi việc trong nhà đều do mẹ tôi cáng đáng, bà làm đủ thứ việc, từ bê vác, rồi lau dọn rửa bát thuê… cũng vì thế mà cứ đến khi trở trời bà lại bị đau lưng. Nhưng lần nào tôi hỏi, bà cũng bảo mình rất khỏe, con chịu khó ăn uống vào. Mỗi lần như vậy, tôi đều rất đau lòng.

Tôi có thể chờ đợi nhưng cha mẹ tôi thì đã già, họ không đợi được lâu nữa, vì thế tôi không lúc nào ngừng suy nghĩ, nghĩ cách nhanh chóng vươn lên để giúp cha mẹ mình có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Tôi muốn mua bất cứ cuốn sách nào tôi thích mà không cần phải đắn đo, không phải để tiết kiệm được vài đồng mà chen chúc trên xe buýt đông người. Tôi muốn đi những nơi mình muốn đến, xem những phong cảnh đẹp nhất với người tôi yêu nhất… Dù vậy, tôi cũng biết được rằng, hiện tại điều duy nhất tôi cần là chăm chỉ và cố gắng, khát vọng nhưng không ảo tưởng, tiến lên nhưng đừng lầm lỡ.

Trời tối, trên đường phố lúc tôi trở về sau khi làm thêm giờ, tôi luôn thấy cả ngàn chiếc xe máy cùng hàng trăm ngàn chiếc xe BMW, Mercedes… cùng hướng đến đích, không có sự tự ti, không có sự phân biệt giàu nghèo. Tôi, cuối cùng cũng sẽ đi về hướng đích bằng sự nỗ lực của bản thân, tôi cũng sẽ có được những thứ mà bây giờ tôi ngưỡng mộ, cho dù kết quả không được như thế này thì đó cũng là con đường vững chắc nhất mà tôi từng đi.

Tôi sẽ đi đến tận cùng nơi tôi cần đến, không lùi bước, bởi thế giới này không có chỗ cho kẻ yếu.

Nguyện những người có ước mơ sẽ trở nên kiên cường, nguyện những người kiên cường sẽ luôn cố gắng, và tràn đầy hy vọng. Mong thời gian sẽ không phụ lòng những người luôn cố gắng như tôi và bạn.

Hằng Phương
Theo Trí Thức Trẻ




Sunday, July 22, 2018

Nếu còn giữ 10 "quả bom hẹn giờ" này, không sớm thì muộn sự nghiệp của bạn...



Công sở chưa bao giờ là một môi trường dễ tồn tại, thế nhưng thật ra nó cũng chẳng khó chịu và mệt mỏi như bạn nghĩ.


​Làm việc nơi công sở, quan trọng nhất là phải chuyên nghiệp, có khả năng làm việc nhóm, nhanh nhạy trước cái mới và linh hoạt trong ứng xử. Bất kể là người đã đi làm lâu năm hay người mới đi làm, đều phải cẩn thận ghi nhớ 10 "quả bom hẹn giờ" dưới đây, đừng để bị "nổ" rồi mới hối hận.

1. Gặp khó khăn không biết mở miệng nhờ giúp đỡ
 
Từ nhỏ, thầy cô luôn dạy chúng ta rằng, không biết phải hỏi, muốn giỏi phải học. Vậy mà giờ vẫn có không ít các bạn mới đi làm, không hiểu không biết cũng chẳng chịu nói, cứ im ỉm tự đoán tự làm.

Bình thường người ta đuối nước còn biết vùng vẫy cầu cứu, nhưng nhiều người "đuối nước" nơi công sở lại lựa chọn im lặng, tự đày đọa mình. Cứ như thế, họ càng trôi càng xa, đợi đến khi sức cùng lực kiệt, ý chí tiêu tan, họ cũng chẳng còn cách nào trụ lại nơi đó nữa.

2. Không suy nghĩ kĩ càng trước khi hỏi
 
Không biết thì nên hỏi, nhưng cũng không thể cứ trực tiếp hỏi mà không hề suy nghĩ qua.

Thường trước khi đặt ra câu hỏi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề đó, và có một số cách nhìn nhận riêng. Vì vậy khi hỏi, tôi hy vọng thông qua quá trình thảo luận, mình có thể đưa ra một đáp án tốt hơn, hoặc thử xem hướng đi của mình có thể thuyết phục được người khác hay không.

Nhưng khi tiếp nhận câu hỏi từ những người khác, tôi dần phát hiện ra, rằng khi đặt câu hỏi, có rất ít người đưa ra được ý kiến cá nhân cho thấy họ từng cố lý giải nó. Đa số bọn họ đều chỉ "ném" vấn đề ra, rồi chờ đợi câu trả lời từ tôi. Sau đó họ sẽ phản ứng kiểu: "Ok, em làm theo lời anh đấy nhé."

Như vậy, nếu có vấn đề gì xảy ra thì trách nhiệm biến thành của tôi. Điều này khiến tôi không được thoải mái cho lắm. Vì thế, khi hỏi một vấn đề gì đó, đừng mang theo tâm thái "đùn việc" hoặc chối bỏ trách nhiệm.

Ít nhất phải đưa ra được cách nhìn nhận vấn đề của chính mình, rồi thảo luận cùng người ta, như thế vấn đề mới nhanh chóng được giải quyết. Dù sao vấn đề cũng là của bạn, đừng thản nhiên đẩy qua cho người khác.

3. Thói quen kéo dài 'deadline'
 
Khi đặt 'deadline', nên cho nhau thời gian hợp lý để có thể co dãn. Cho dù lượng công việc nhiều hay ít, tôi đều chia giai đoạn với đối phương trước, phân tích kĩ càng, sau đó mới đặt deadline. Nhưng vẫn có nhiều người nói nộp muộn liền nộp muộn mà không có bất kì một biện pháp "vớt vát" nào.

Hoàn thành công việc đúng thời hạn là nguyên tắc cơ bản của một người đi làm. Xin hãy có trách nhiệm với đồng nghiệp, công ty và chính bản thân bạn.

4. Chờ đợi bị động, tốc độ làm việc chậm chạp
 
Đúng ra, chúng ta nên làm việc theo trình tự thế này: cố gắng hoàn thành công việc càng sớm càng tốt, xong việc rồi tìm một đồng nghiệp liên quan để thảo luận, góp ý, bàn giao. Nhưng một số người lại không hiểu được điều này.

Họ làm xong việc thì bỏ đấy, chẳng buồn thảo luận hay báo cáo gì. Mỗi người đều phải hiểu rõ vị trí của mình ở đâu trong cả tiến trình, nắm được tiến độ làm việc của cả nhóm, chủ động truyền và nhận "bóng". Không nên kéo dài thời gian, giúp cho từng giai đoạn của kế hoạch có thể hoàn thành thuận lợi theo đúng dự tính. Vậy mới có thể hoàn thành công việc theo như mục tiêu đã đề ra.

5. Không biết làm cũng không dám nói, chỉ vùi đầu vào làm
 
Không nên cứ nhận việc xong là bắt tay vào làm luôn, mà trước tiên phải suy nghĩ xem nên làm thế nào, sắp xếp lên kế hoạch hợp lý rồi hãy bắt đầu. Nếu vùi đầu đi làm, mất cả đống thời gian mới phát hiện ra đã làm sai, khiến chính mình không còn thời gian để thay đổi, đồng nghiệp không còn thời gian để sửa chữa, sẽ thành ra gây tổn thất cho công ty.

Không làm được thì nói không làm được, khi thời gian vẫn còn, mọi người có thể cùng nhau bàn bạc nghĩ cách, hoặc chia lại công việc chứ cứ ép bản thân mình thì vừa hại mình vừa hại cả công ty.

6. Bệnh nặng bệnh nhẹ không bệnh, đủ loại lý do xin nghỉ
 
Tôi từng nghe đến một nguyên tắc khiến tôi vô cùng kinh ngạc: "Sinh nhật có thể xin nghỉ."

Đi làm bao nhiêu năm, chỉ khi bệnh không chịu được hoặc có việc quan trọng lắm tôi mới xin nghỉ. Bởi vì xin nghỉ chỉ khiến công việc đáng nhẽ là của tôi bị đẩy sang cho người khác, hoặc chất lượng công việc đi xuống mà thôi.

Nhiều năm nay, mỗi lần đồng nghiệp xin nghỉ, tôi thật sự muốn hỏi: "Sức khỏe của cậu thật sự kém hơn tôi sao?"

Bạn nghỉ rồi, cũng tức là phần việc của bạn hoặc sẽ do người khác gánh, hoặc sẽ bị dồn lại chờ bạn đi làm. Cho dù thế nào đi nữa, điều đó cũng sẽ gây phiền hà cho một vài người, có khi là rất nhiều người, thậm chí là tạo thành tổn thất cho công ty.

7. Chưa làm xong việc đã ung dung bỏ về
 
Trong công ty, mỗi một hạng mục công việc đều được phân chia và sắp xếp chặt chẽ, yêu cầu tiến độ nghiêm ngặt. Cho nên chỉ cần có ai đó xin nghỉ hoặc rời bỏ vị trí mà không nói rõ ràng, thì công việc sẽ bị tồn đọng.

Khi có ai khác phải đứng ra thay bạn đảm nhận phần việc đó, rất có khả năng họ sẽ chỉ làm qua quýt cho xong, vì họ cũng bận chẳng kém, và đấy dù sao cũng chẳng phải việc của họ. Hay thậm chí người thay thế có lòng muốn làm tốt, thì cũng chưa chắc họ đã quen việc được như bạn. Cuối cùng công việc sẽ không được hoàn thành với chất lượng tốt nhất.

Con người ta làm gì cũng phải làm cho tới nơi tới chốn. Việc đã giao cho bạn thì bạn phải có nghĩa vụ chịu trách nhiệm với nó từ đầu đến cuối, chứ không phải bắt đầu thì hồ hởi, làm được lưng chừng lại tùy hứng bỏ đi.

8. Mượn công việc để đi giải quyết việc riêng
 
Trong mấy năm làm việc của tôi, có ít nhất ba lần nhận được thông báo từ bên thứ ba rằng đồng nghiệp của mình không đến thăm hỏi khách hàng theo kế hoạch, mà lại đi xem phim, đi tụ họp bạn bè…
Thế mà khi tôi hỏi về phản ứng của khách hàng, anh ta lại có thể nói vanh vách như thật. Nếu thật sự cần thời gian để giải quyết việc riêng, cứ nói rõ, việc gì phải giấu giấu diếm diếm như thế?
9. Làm việc qua loa, không vận dụng kĩ năng chuyên nghiệp
 
Khi làm xong một việc gì đó, tôi thường kiểm tra lại rất nhiều lần, viết một bài luận cũng phải xem lại vài lượt mới yên tâm. Làm như thế, tôi sẽ có thể tìm ra những điểm chưa hợp lý và tìm ra cách sửa chúng để sản phẩm của mình hoàn hảo hơn.

Nhưng mấy năm gần đây khi làm việc cùng những đồng nghiệp trẻ tuổi, tôi thường xuyên bắt gặp tình trạng báo cáo sơ sài, qua loa. Tôi hỏi rốt cuộc các bạn có vận dụng kiến thức đã học để làm việc không, thì nhận được những câu trả lời rất mơ hồ.

Bạn học kiến thức chuyên ngành để làm gì nếu không vận dụng nó vào công việc. Làm việc thì cần nghiêm túc, không thể dùng trực giác hay bản năng để giải quyết cho xong được.

10. Làm việc không rõ ràng, gặp chuyện liền lập tức thoái thác trách nhiệm
 
Có một số người, rõ ràng là chưa nhận thức được đầy đủ vấn đề, lại cứ đổ cho công ty không tạo điều kiện. Tôi rất muốn hỏi mấy người đó, có thật là công ty không tạo điều kiện cho họ không, hay là chính họ làm việc còn chưa đâu ra đâu cả?

Chẳng công ty nào không muốn tạo điều kiện cho nhân viên, nhưng họ luôn mong rằng, cùng với những điều kiện thuận lợi họ cung cấp, nhân viên có thể cho họ thấy sự nỗ lực và hiệu quả công việc. Khi làm việc, hãy làm cho ra hồn trước, rồi hãy bàn đến chuyện nên có cái này cái kia thì sẽ tốt hơn.


Công sở chưa bao giờ là một môi trường dễ tồn tại, thế nhưng thật ra nó cũng chẳng khó chịu và mệt mỏi như bạn nghĩ. Chỉ cần có ý thức làm tốt việc của mình, cộng thêm một chút khéo léo trong ứng xử, sẽ chẳng văn phòng nào khó dễ bạn mãi đâu.

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, được trích từ YBOX.VN |Youth Confession.

Theo PV
Trí Thức Trẻ/Youth Confessions




Friday, July 20, 2018

Những thời diểm mà bạn không nên sử dụng điện thoại

phonearena


When should you resist the temptation of looking at your phone


We've all gotten so accustomed to our smartphones, that checking if we have any new notifications or just quickly scrolling through our favorite app has become an instinct. While most people have a good sense of when it's ОК to do that and when no to, throughout the day we all see people who don't follow the "common" sense. Hoping to reduce the cases of unwarranted phone checking, we compiled a short list of situations, in which to avoid it.

Với sự phát triển của các smartphone lẫn các trang mạng xã hội, chúng ta đã và đang dành quá nhiều thời gian của mình cho chiếc điện thoại và đắm chìm vào thế giới ảo. Điều này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của các bạn theo cách rất tiêu cực. Vì vậy, TECHRUM sẽ chỉ cho các bạn những lúc nào nên cất chiếc smartphone của mình đi.

Trong những cuộc hẹn
 

While on a date


You're at a coffee shop with a nice person and they're telling you a not so fascinating story from their life, so you're thinking "I can totally listen AND check what's going on with #paintdrying!". Even if you can, just don't! It doesn't matter how you feel about the person, if you've decided to be there, you should show some basic respect. If there is something so important that it can't wait, it's better to go to the bathroom and check there. Just don't do it every five minutes.

This rule applies to pretty much all 1-on-1 interactions, but we can sort of give it a pass when it comes to friends you go out with regularly.
Trong các buổi họp mặt đặc biệt là những buổi hẹn hò với người yêu thì việc sử dụng điện thoại là một điều tối kỵ. Ngay cả việc đặt điện thoại của mình lên trên bàn ăn cũng là một điều gì đấy không mấy hay ho. Trừ những trường hợp khẩn cấp, việc bạn sử dụng điện thoại để check thông báo trên mạng xã hội sẽ khiến đối phương cảm thấy thiếu tôn trọng và khiến tình cảm sứt mẻ. Hãy tương tác, nói chuyện với nhau nhiều hơn nếu bạn không muốn đó là buổi hẹn cuối cùng của mình với người đó.

Trong rạp chiếu phim 

[​IMG]

While at the movies


Turning off the sound of your device during a movie is a given, and luckily pretty much everyone does it. However, some people still feel like it's ok to use their phones. It's not. Even if you hold it close to you, to not disturb the person right behind you, your screen can still be seen from people sitting on either side. It's very distracting to have a bright dot somewhere in your peripheral vision while trying to focus on the movie. Do what you have to do during the trailers and then forget about your phone for 2 hours. That's what movies are for anyway.
Ở trong các rạp chiếu phim, luôn có thông báo yêu cầu người xem tắt âm và không sử dụng điện thoại. Tuy nhiên, nếu bạn mặc kệ và tiếp tục sử dụng trong rạp thì điều đó cho thấy bạn rất thiếu lịch sự. Cho dù bạn chuyển sang chế độ im lặng nhưng ánh sáng màn hình điện thoại rất dễ khiến những người khác mất tập trung trong khi coi phim. Vì vậy khi vào rạp phim, hãy hạn chế sử dụng chú dế yêu của mình trừ những trường hợp khẩn cấp nhé.

Trong cuộc họp 

[​IMG]

While in a meeting


Unless your job depends on what's happening on your screen, you should avoid checking your phone during a meeting. Nothing says "I don't want to be here" more than constantly glancing at your phone. Chances are, everyone else doesn't want to be there too (unless it's a "Which of these new chips flavors should we release?" meeting). Would you open a book and start reading in the middle of a meeting? No. So don't use your phone either.
Ngoại trừ nội dung công việc của bạn nằm trong điện thoại thì việc kiểm tra máy trong suốt buổi họp không khác gì bạn nói với mọi người rằng: "Tôi không muốn ngồi đây tí nào". Thay vì kiểm tra điện thoại, bạn hãy đọc những tài liệu liên quan đến cuộc họp và lắng nghe ý kiến của đồng nghiệp, của sếp.

Trong khi xem một trận đấu thể thao hay xem hòa nhạc 

[​IMG]

While at a funeral

This shouldn't even have to be mentioned, but we're going to anyway, because there's always that one person. Don't be that person. Even if you just buried your hated grandma that left you out of her will, keep your disrespect for later.

While at a sports game (baseball excluded)


This one is not so important, considering you can't really influence other people's experience with your phone, but we feel like it should be mentioned for your own good. You pay $60+ to go to a major sporting event, which usually lasts around 3 hours, and you can't help but whip out your phone every two minutes, or just hold it constantly, why? Okay, taking pictures is fine, sure. Some will say they only do it during downtime, so they don't really miss anything, but are you really that content deprived, while surrounded by thousands of people, that you must resort to your phone? Yeah, we thought so.

"heh.. that dog totally thought the person disappeared"

Điều này không thực sự quá quan trọng. Bạn có thể sử dụng điện thoại để quay phim hay chụp để lưu lại những kỉ niệm của mình. Tuy nhiên, đừng để việc này chiếm quá nhiều thời gian. Bạn không thể hòa mình và tận hưởng cùng mọi người trong suốt trận đấu/buổi biễu diến nếu cứ chăm chăm vào chiếc smartphone của mình. Không chỉ vậy, việc bạn quay phim hay chụp ảnh còn vô tình chắn mất tầm nhìn của người đằng sau nữa đấy.
Khi hai vợ chồng tâm sự với nhau 



While at your wife's ultrasound appointment


The doctor is moving the ultrasound probe (that's right, I googled how it's called) over your wife's round belly, while she's staring at the monitor trying to make sense of the black and white images. The perfect time to check some memes, you might think! Wrong! Just as you open reddit, your wife looks at you to share the magical moment of seeing your child for the first time. And you've ruined it...
Cũng giống như lúc bạn hẹn hò với bạn gái, sử dụng điện thoại trong lúc này không khác gì bạn đang làm vơi đi tình cảm vợ chồng. Hãy đặt điện thoại xuống và trò chuyện, sẻ chia với người bạn đời của mình sau mỗi ngày làm việc để cả hai hiểu nhau hơn, yêu nhau.


While your husband is sharing his latest accomplishment


After weeks of work and a case of beer, your husband is finally ready to reveal the Batman inspired bird house he built. While he's explaining how the feeder is squirrel-proof, you crave for some pictures of coffee mugs next to books, so you go for it! You look up just seconds later to see the disappointment in his eyes. He's probably not going to paint that fence anytime soon.

 Don't judge, it's from reclaimed wood!


Now some people are thinking "Who are you to tell me how to use my phone, I'll do whatever I want with it!" And you know what, that's exactly the attitude that leads to the behavior mentioned above. What shows up on the internet, stays on the internet, it will still be there when you get to it later.





Saturday, July 7, 2018

Bốn điều giá trị nhất BILL GATES học được từ tỷ phú WARREN BUFFETT

Sưu tầm

Gates cho biết, năm tháng làm bạn với Buffett đã mang lại cho ông rất nhiều bài học quý giá và cả những câu chuyện thú vị tưởng chừng như không bao giờ hết.


Tỷ phú Bill Gates và Warren Buffett đã là bạn thân của nhau trong suốt hơn 25 năm. Bất cứ khi nào họ đi ra ngoài với nhau, Gates đều nói: "Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ trong một cửa hàng kẹo. Không chỉ "ngập răng" trong hương vị ngọt ngào của kẹo mà trong suốt thời gian đó, chúng tôi chưa bao giờ hết những thứ để nói và cười".

Trên thực tế, họ đã thực sự ghé thăm một cửa hàng kẹo - Fairmont Antiques & Mercantile ở Omaha, Nebraska - trong suốt quãng thời gian diễn ra "Woodstock for Capitalists", còn được biết đến là cuộc họp cổ đông của Berkshire Hathaway – công ty thuộc sở hữu của Buffett.

Bạn thậm chí có thể bắt gặp hình ảnh hai người bạn thân ngồi thư giãn trên một chiếc ghế salon và chơi với những chiếc nệm được điều khiển từ xa trong Nebraska Furniture Mart, một megastore cũng thuộc sở hữu của Buffett.
 
Họ rất thân thiết với nhau. Và bởi vì Buffett lớn tuổi hơn khá nhiều so với Bill Gates (25 tuổi), rất nhiều sự thông thái và kinh nghiệm của ông đều được truyền đạt cho Gates 63 tuổi.

Và bây giờ nó có thể được truyền đạt đến cho bạn. Đó không phải là những thứ gì quá cao siêu, mà là những điều cơ bản của cuộc sống và thành công. Dưới đây là bốn điều mà Bill Gates đã công khai thừa nhận học hỏi được từ Buffett trong suốt 25 năm tình bạn của họ.

Đừng chỉ đầu tư mà không nhìn vào một bức tranh lớn

Gates sớm đã biết rằng chìa khóa để thành công của Buffett bắt đầu bằng những suy nghĩ đúng đắn về đầu tư của ông - nhìn vào bức tranh lớn và tương lai của một doanh nghiệp, và cũng đừng chỉ tập trung vào những điều vụn vặt hàng ngày của thị trường.

Gates viết: "[Warren] ý muốn nói ở đây là về việc tìm kiếm một cái hào kinh tế của công ty. Ông liên tưởng doanh nghiệp như một thành trì cần có hào lũy bao quanh để càng thêm vững chắc – không gì khác chính là lợi thế cạnh tranh của công ty - và liệu cái hào đó đang co lại hay đang phát triển rộng ra?".

Gates nói thêm: "Anh ấy nói một cổ đông phải hành động như thể anh ta sở hữu toàn bộ công việc kinh doanh của công ty, nhìn vào dòng lợi nhuận trong tương lai và quyết định xem nó có đáng giá hay không". Đó mới là cách đầu tư mang lại hiệu quả lâu dài nhất.

Hãy cởi mở và trung thực. Thêm một chút hài hước!

Đây là bài học thứ hai Gates nhận được từ Buffett. Ông chỉ ra những lá thư "đầy mưu mô" mà Buffett viết cho các cổ đông của mình, và mức độ xác thực và hài hước của ông ấy (Warren Buffett) đã hiệu quả như thế nào khi truyền đạt kỳ vọng và khiến mọi người cảm thấy thoải mái.

Gates chia sẻ rằng: "Rất nhiều lãnh đạo doanh nghiệp cũng viết thư cho các cổ đông của họ, nhưng chỉ có Warren là nổi tiếng về hành động này nhất. Một phần là vì sự hài hước tự nhiên của anh ấy giúp anh ấy tỏa sáng. Một phần là vì mọi người nghĩ rằng nó sẽ giúp họ đầu tư tốt hơn (và sự thật chứng minh họ đã đúng). Nhưng cũng có thể là bởi vì anh sẵn sàng nói thẳng thắn và chỉ trích những lựa chọn sai lầm như lựa chọn cổ phiếu hay các nguồn tài chính phái sinh". Gates cũng nói thêm, "Và sẽ hữu ích hơn nếu mỗi năm một lần, mọi ngươi ngồi xuống với nhau và giải thích kết quả mà chúng ta có được, cả tốt lẫn xấu".

Quý trọng thời gian

Ghi nhớ một trong những điểm mạnh lớn nhất của Buffett, Gates viết: "Dù bạn có bao nhiêu tiền, bạn cũng không thể mua thêm thời gian. Mỗi một người, dù là ai thì cũng chỉ có 24 giờ trong một ngày. Warren đã có ý thức sâu sắc về điều này. Anh ấy không để cho lịch trình của bản thân bị lấp đầy bởi các cuộc họp vô nghĩa".

Điều này giúp Buffett tạo ra lợi nhuận khổng lồ khi dành nhiều thời gian hơn với các cố vấn thân thiết và những người quan trọng nhất đối với anh – chẳng hạn như Gates. Gates nói: "Anh ấy rất hào phóng về thời gian nếu đó là những người anh ấy tin tưởng".

Trân trọng tình bạn

Gates nói rằng bài học lớn nhất mà ông học được từ Buffett trong những năm qua là về cá nhân con người chứ không phải những đồng đô la hay đồng xu. Vậy điều quan trọng nhất được học từ Buffett hơn 25 năm qua của Bill Gates là gì?
 
Ông biết được tình bạn thực sự là gì.

Gates viết, "Đó là bạn mong muốn bản thân có một người bạn như thế nào? Mọi người nên cảm thấy đủ may mắn khi có một người bạn chu đáo và tốt bụng như Warren. Anh ấy cố gắng để làm cho mọi người cảm thấy tốt hơn về chính bản thân họ và cũng chia sẻ những niềm vui của anh ấy về cuộc sống cho những người xung quanh. Cho đến hiện nay, mỗi lần tôi đi đến Omaha (và tôi cũng cố gắng làm bất cứ khi nào có thể), Warren vẫn lái xe ra sân bay để đón tôi. Hành động ấy tuy nhỏ, nhưng với tôi lại đặc biệt có ý nghĩa. Tôi luôn mong chờ cửa máy bay mở ra. Bởi tôi biết ngoài đó, Warren đang đợi tôi với những câu chuyện hài hước và thú vị".





Thursday, June 21, 2018

5 cách hiệu quả để chế ngự nỗi sợ hãi phi lý: Rất đơn giản, chỉ cần bạn quyết tâm!

Theo Ba-bamail

Trong mỗi chúng ta, bên cạnh nỗi sợ hợp lý vẫn luôn tồn tại những nỗi sợ phi lý. Nếu kéo dài, chúng sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới cuộc sống của bạn. Vậy làm thế nào để nhận biết và vượt qua những nỗi sợ hãi này?


Cảm thấy sợ hãi trong những tình huống nguy hiểm là biểu hiện của một cơ thể khỏe mạnh và thậm chí có lợi. Cơ chế sợ hãi tự động sẽ khiến chúng ta hành động theo một trong ba cách: chống trả, bỏ chạy hoặc bị tê liệt.

Đứng trước những giống chó to lớn như Doberman, việc bạn sợ hãi là điều bình thường nhưng nếu thấy sợ những giống chó nhỏ xinh như Chihuahua thì đó chính là một nỗi sợ phi lý.

Nỗi sợ phi lý được chia thành 4 loại: sợ động vật (rắn, chó...), sợ môi trường (sợ độ cao, sợ nước...), sợ các sự việc (sợ bay, sợ đi du lịch...) và sợ máu (sợ bị thương, sợ kim tiêm, bệnh tật...).

Dưới đây chính là 5 cách hiệu quả để bạn có thể đối mặt và vượt qua những nỗi sợ phi lý như vậy.

1. Nhận ra sự cần thiết của việc thay đổi và học cách nói tích cực về nó
Tạo ra một sự thay đổi quan trọng trong cuộc sống là một việc không dễ dàng nhưng hãy nhớ rằng khi bạn muốn suy nghĩ, làm hay cảm nhận điều gì đó, bạn đang ở giai đoạn đầu của quá trình thừa nhận cần có sự đa dạng.

Điều này có nghĩa bạn không chỉ cần phải hiểu việc thay đổi là cần thiết mà còn phải thấy được bạn chính là người sẽ tạo nên sự thay đổi đó.

Hãy luôn khắc ghi một câu thần: "Tôi có thể giải quyết tốt các tình huống khiến tôi sợ hãi" trong 2 tuần và bạn sẽ có thể hạ quyết tâm không để những suy nghĩ tiêu cực xuất hiện trong tâm trí của mình nữa.

Trong suốt hai tuần đó, những suy nghĩ tiêu cực có thể sẽ nảy sinh nhưng đừng hoang mang vì nó là một bước lùi trong quá trình này.

Nhiều người có thể nghĩ việc thực hiện một sự thay đổi như vậy thực sự quá khó khăn hoặc quá sức đối với họ và họ sẽ quay lại chỉ trích quá trình này trước khi thử cố gắng. Mọi suy nghĩ và lời nói như vậy sẽ khiến sức mạnh thành công suy giảm trong khi "giúp" nỗi sợ hãi ngày càng lớn hơn.

Vì vậy, ngôn từ bạn sử dụng cũng như suy nghĩ của bạn sẽ tạo nên thực tế. Hãy nói "Tôi nhớ những lúc mình đạt được thành tựu. Chúng nhắc tôi nhớ rằng tôi mạnh mẽ hơn và có năng lực giải quyết những khó khăn tốt hơn tôi nghĩ" thay vì những lời làm bạn nhụt chí.

2. Hãy tin rằng bạn kiểm soát cảm xúc của chính mình
Người duy nhất có thể kiểm soát những gì bạn nghĩ là bạn! Đôi khi chúng ta vẫn chịu ảnh hưởng từ lời nói của người khác nhưng bản thân bạn mới là người quyết định mức độ ảnh hưởng của chúng tới suy nghĩ của mình.

Hãy tự hỏi bản thân liệu bạn có hiểu rằng bạn có quyền suy nghĩ và cảm nhận những gì bạn muốn ngay bây giờ không? Mọi thứ nằm trong tay bạn,tùy thuộc vào sự quyết định của bạn. Vì vậy, đừng chọn những điều khiến bạn thấy đau đớn, sợ hãi hay căng thẳng.

Bên cạnh đó, khi bạn sợ một thứ gì đó phi lý, bạn thường có xu hướng phóng đại mức độ tồi tệ của vấn đề và thấy thực khó khăn để giải quyết. Điều này đồng nghĩa với việc bạn đang không coi trọng bản thân mình.

Suy nghĩ của chúng ta có thể chia thành 3 loại: Suy nghĩ dự đoán ("Tôi sẽ làm một kẻ ngốc trước mặt mọi người"), Suy nghĩ "đánh đồng" ("Con chó này hung dữ, vì vậy tất cả những con chó đều nguy hiểm") và Suy nghĩ bi quan ("Con mèo đó cắn tôi, có lẽ nó bị dại, tôi sẽ chết.")

Khi bạn cảm thấy có một ý nghĩ nào đó đang đè nặng tinh thần bạn, hãy dành vài phút trả lời những câu hỏi sau để đánh giá đúng vấn đề và tăng cơ hội loại bỏ nỗi sợ hãi:

"Có điều gì trái ngược với suy nghĩ của tôi không?".
"Tôi có thể làm gì nếu/ khi điều đó xảy ra?".
"Tôi đang có loại suy nghĩ nào đây?".
"Tôi sẽ nói gì với người bạn có cũng nỗi sợ như tôi?".


3. Những yếu tố nhỏ nhặt trong môi trường sống và làm việc sẽ giúp bạn đối mặt với nỗi sợ hãi
Một cách khác để đối phó với nỗi sợ phi lý là sử dụng các dụng cụ vật lý và lời nhắc nhở để giúp chúng ta kiểm soát các tình huống đáng sợ cũng như cho chúng ta thấy chúng ta có khả năng đối mặt với nỗi sợ phi lý của bản thân.

Lấy một người quản lý cấp cao có chứng sợ đám đông, nhưng lại có thể tiến hành một hội nghị qua điện thoại với hơn 100 người làm ví dụ. Nếu lúc sắp nói chuyện trực tiếp với mọi người, anh ta tưởng tượng rằng micrô thực sự là điện thoại, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Ngoài lời nhắc nhở bên ngoài và dụng cụ vật lý, âm nhạc, mùi vị và thậm chí bản thân môi trường xung quanh cũng có thể ảnh hưởng lớn tới cảm xúc và giúp chúng ta đương đầu với sự sợ hãi.

Hãy tạo danh sách các bản nhạc khiến bạn cảm thấy thoải mái và luôn sẵn sàng cho bất kỳ điều gì xảy ra; thử sử dụng các loại dầu hương liệu để cảm thấy tích cực và tràn đầy sinh lực hay thiết kế môi trường làm việc của mình với những đồ vật bạn yêu thích.

Tất cả những thay đổi nhỏ này đều ở bên ngoài cảm xúc, nhưng lại có ảnh hưởng đáng kể, giúp gia tăng cảm xúc tích cực và tiếp thêm năng lượng cho chúng ta.

4. Nhận ra thành công của bản thân và chia sẻ chúng với những người khác
Nỗi sợ phi lý khiến chúng ta lo sợ, e ngại việc yêu cầu sự giúp đỡ nhưng thực sự bất cứ ai trong số chúng ta đều cần có sự ủng hộ, hỗ trợ của mọi người. Nếu chúng ta chia sẻ với bạn thân, đồng nghiệp hay bạn đời của mình, họ sẽ hiểu được bạn đang cảm thấy thế nào, bạn cần gì và từ đó có thể giúp đỡ bạn theo cách tốt nhất.

Nói với người khác về nỗi sợ hãi của mình và xin được giúp đỡ không phải là minh chứng cho sự yếu đuối, nhu nhược của bạn mà cho thấy bạn đã có đủ can đảm và mạnh mẽ về cảm xúc.

Điều quan trọng nhất là thay vì luôn nhớ đến những lúc bị nỗi sợ hãi bủa vây hay những thất bại, hãy cố gắng tập trung nhớ tới những gì bạn đã đạt được, những khoảnh khắc nhỏ mà bạn có thể đương đầu với nỗi sợ hãi và không để nó kiểm soát cảm xúc của bạn.

Bằng cách này, bạn có thể củng cố niềm tin vào bản thân: bạn đã có thể đối mặt với nỗi sợ đó trong quá khứ thì hoàn toàn có thể ứng phó với nó trong tương lai.

5. Giải quyết nỗi sợ hãi từng bước một
Việc muốn trốn tránh những điều khiến chúng ta sợ hãi là một phản ứng hoàn toàn tự nhiên nhưng nó chỉ tốt khi diễn ra trong thời gian ngắn. Nếu kéo dài, nỗi sợ sẽ ngày một lớn hơn và ảnh hưởng tới não bộ cũng như toàn bộ cơ thể của chúng ta.

Cách tốt nhất và hiệu quả nhất để vượt qua và đối mặt với nỗi sợ phi lý là từ từ đưa bản thân mình vào những giai đoạn an toàn mà chúng ta có thể kiểm soát được.

Khi đó, bạn sẽ thấy sức mạnh của nỗi sợ hãi dần dần mất đi và bắt đầu nhận ra rằng điều tồi tệ nhất sẽ không xảy đến. Một điều quan trọng nữa là phải biết bắt đầu từ những tình huống bạn có khả năng xử lý để luôn tự tin và có thể bước lên "thang sợ hãi". Để leo lên "thang sợ hãi" thành công, bạn phải trải qua bốn giai đoạn:

Giai đoạn đầu tiên: hãy viết một danh sách các tình huống liên quan đến nỗi sợ của bạn. Ví dụ, nếu bạn sợ đi máy bay, hãy liệt kê những sự kiện như mua vé máy bay, chuẩn bị hành lý, đến sân bay.

Giai đoạn thứ hai: khắc họa "thang sợ hãi" bằng cách sắp xếp các tình huống/ sự kiện theo thứ tự từ ít đáng sợ nhất đến đáng sợ nhất (tình huống đầu tiên nên căng thẳng nhưng không phải là điều khiến bạn bị tê liệt).

Giai đoạn thứ ba: sau khi tạo lập xong "thang sợ hãi" của bản thân, bắt đầu leo lên bậc thang đầu tiên và cố gắng trụ lại cho đến lúc bạn cảm thấy khó chịu khi phải đương đầu với nỗi sợ ở nấc thang này.

Thời gian bạn đối mặt với những tình huống, sự vật khiến bạn sợ hãi càng lâu, bạn càng nhanh chóng quen thuộc và cảm thấy ít sợ hãi nếu phải đương đầu với việc đó trong lần tiếp theo. Khi bạn cảm thấy đã làm chủ được nấc thang đầu tiên, hãy tiếp tục thách thức mình với những nấc thang kế tiếp.

Giai đoạn cuối cùng: Luyện tập nhiều lần những nấc thang này. Bạn luyện tập càng nhiều thì khả năng vượt qua được nỗi sợ hãi phi lý càng lớn.

Tuy nhiên, trên tất cả, đừng vội vàng, mỗi người đều có tốc độ của riêng mình, vì vậy điều quan trọng là phải giữ một nhịp độ phù hợp với bạn.

 





Wednesday, June 13, 2018

Lương cao và gần nhà - bạn định nghĩa đó là công việc trong mơ? Cái lợi nhỏ trước mắt dễ làm sụp đổ

https://ub.com.vn/threads/luong-cao-va-gan-nha-ban-dinh-nghia-do-la-cong-viec-trong-mo-cai-loi-nho-truoc-mat-de-lam-sup-do.251969/

Lựa chọn công việc chỉ đơn thuần là một hành động lý tính. Ngành nghề, công ty, sếp mới là những nhân tố cần phải lựa chọn khắt khe, cộng thêm với sự nỗ lực của chính bản thân thì chắc chắn công việc mà bạn đã chọn sẽ không bao giờ là kém cỏi.


[​IMG]
Một hôm tôi đọc được dòng status của một người bạn trên Facebook:

Thứ nhất, nếu thu nhập của tất cả mọi công việc đều giống nhau thì bạn còn lựa chọn công việc hiện tại của mình không?
Thứ hai, bạn hy vọng con cái của bạn sau này làm công việc hiện tại của bạn không?
Thứ ba, nếu bạn chỉ còn sống được 10 năm nữa, bạn sẽ làm gì để không phải hối tiếc?

Trong lòng các bạn đã có câu trả lời cho ba câu hỏi này chưa?

Tôi đã thực sự chững lại 10 phút để nghĩ câu trả lời của mình.

Mỗi ngày chúng ta có 16 tiếng tỉnh táo, trừ đi thời gian ăn uống, sinh hoạt thì công việc chiếm tới 60%-80% thời gian. Sự nghiệp và hôn nhân là hai nhân tố lớn gây ra sự biến đổi tới cuộc đời mỗi người. Công việc không như ý sẽ ảnh hưởng lớn tới chất lượng cuộc sống, sức khỏe tâm lý và việc nâng cao giá trị bản thân. Vậy thế nào là một công việc tốt và làm sao để có được một công việc tốt?

[​IMG]
Đầu tiên bạn phải có sự lựa chọn đúng đắn

Xét về vấn đề chuyên ngành, khả năng nhiều sinh viên sắp tốt nghiệp sẽ theo đuổi lĩnh vực không quá yêu thích, nhưng họ cũng không yêu thích gì chuyên ngành hiện tại. Thực ra sự do dự lớn nhất đó là theo đuổi những gì mà mình yêu thích hay là đi theo chuyên ngành của mình. Theo đuổi sở thích thì không có ưu thế còn theo đuổi chuyên ngành lại không có cảm hứng.

Cho dù bạn đi theo chuyên ngành hay làm những việc mà mình yêu thích thì cũng sẽ có hai khả năng một là tiền đồ tươi sáng, hai là gai góc đầy đường.

Quan trọng là bạn muốn làm trong lĩnh vực ngành nghề gì? Công ty có hiệu quả như thế nào? Đi theo những người Sếp ra sao? Thời đại, ngành nghề, công ty, bộ phận, Sếp…mỗi một môi trường lớn hay tiểu sinh thái nhỏ, mỗi một sự biến đổi nhỏ đều có sự ảnh hưởng lớn tới việc phát triển thuận lợi trong công việc của bạn.

Sức ảnh hưởng nhỏ về khuynh hướng trong lòng của bạn không bao giờ có thế sánh bằng với sức ảnh hưởng tác động của môi trường bên ngoài.

Bởi vậy lựa chọn công việc chỉ đơn thuần là một hành động lý tính. Ngành nghề, công ty, Sếp mới là những nhân tố cần phải lựa chọn khắt khe, cộng thêm với sự nỗ lực của chính bản thân bạn thì tôi nghĩ rằng công việc mà bạn đã chọn sẽ không bao giờ là kém cỏi cả.

Nếu như bạn chọn sai cả 3 nhân tố trên thì cho dù bạn có yêu công việc đến mấy, cũng sẽ không có được thành quả gì cả.

Đầu tiên phải có sự lựa chọn đúng đắn thì mới có cơ hội càng cố gắng, càng may mắn.

Vậy một công việc tốt sẽ có những tiêu chí nổi bật nào?
Ngành nghề, công ty và Sếp nghe có vẻ đều rất khó lựa chọn.
Lòng người khó đoán, những người mới xông pha trong công việc thường sẽ rất khó trong việc nhìn rõ bộ mặt thật của những người cũ. Vậy có phương pháp nhận biết đơn giản hay khả dụng nào để giúp những người làm việc tốt đáng được ca ngợi bộc lộ hết tài năng hay không?

[​IMG]
Tiêu chí 1: Có khả năng nổi bật để nâng cao giá trị bản thân

Bản chất của công việc là tối đa thương mại hóa thời gian ở nơi làm việc. Chỉ có việc không ngừng nâng cao năng lực, sáng tạo càng nhiều giá trị hơn nữa trong thời gian làm việc tại công ty mới có được một mức lương cao. Để trong tương lai khi mà sức lực của bạn không còn như lúc trẻ, bạn vẫn có thể duy trì chất lượng cuộc sống hiện tại hoặc có một cuộc sống tự do hơn.

Trạng thái lý tưởng nhất của đời người có lẽ là "kiềm nén trước và phát huy sau". Khi còn trẻ, sinh lực dồi dào, ít điều phải bận tâm nên sẽ thích hợp với việc phấn đấu, học hỏi bản lĩnh, để đến lúc về già khi mà cơ thể đã yếu đuối mệt mỏi, nhiều thứ bận tâm, bởi vậy chỉ khi trước đó bạn đã tích lũy đủ thì mới có thể ung dung tự tại ứng phó với mọi khó khăn, thử thách.

Nếu ngược lại, lúc trẻ quá tự do tản mạn không chịu nỗ lực học hỏi khi về già mọi thứ đều sẽ hạn hẹp, thất bại sẽ tiếp nỗi thất bại.

Do vậy, bỏ ra cùng một thời gian và trí lực, làm những công việc giúp bạn thăng cấp mới là nhiệm vụ trọng yếu.

Dưới tiêu chuẩn này chúng ta hãy cùng nhau xem xét những nhân tố nào không thuộc trong phạm trù nâng cao giá trị bản thân.

Môi trường làm việc tốt đẹp ư? Địa điểm làm việc thuận lợi? Nhiều hotgirl? Lương hơn chục triệu? Đi làm không cần quẹt thẻ? Thời gian nghỉ phép linh động?...

Những nhân tố này không thể đảm bảo việc "nâng cao giá trị bản thân" được. Bởi vậy khi suy nghĩ về việc có nên tiếp nhận công việc này không thì những nhân tố này sẽ không được coi trọng cho lắm.

Vậy thì những nhân tố nào mới càng quan trọng hơn:
Công ty có phải là đơn vị tiên phong trong lĩnh vực hay ngành nghề đó không? Trình độ kỹ thuật, chất lượng quản lý, chất lượng sản phẩm có tiên tiến hay không? Sếp quản lý trực tiếp bạn có ưu tú hay không?
Có thể học được những phương pháp làm việc chuyên nghiệp trong ngành hay không?
Có thể tiếp cận được với những kỹ thuật tiên tiến nhất hay không?
Có được tham gia các dự án mang tính sáng tạo hay không?
Có những người bạn đối tác ưu tú hay không?

Chọn mặt gửi vàng, đừng bao giờ xem nhẹ sức mạnh của môi trường, môi trường ở đây không chỉ đơn thuần là môi trường văn phòng làm việc mà là môi trường xã giao.

[​IMG]
Tiêu chí thứ 2: Tập trung một đội ngũ những người làm việc đơn giản

Người trẻ kinh nghiệm thiếu sót làm thế nào để có thể nhanh chóng phán đoán một công ty có đáng tin cậy hay không?
Thực ra chỉ cần bạn bắt đầu vào làm việc được khoảng một tháng là có thể cơ bản đoán được:
Những người đồng nghiệp có thành tích nổi bật, làm việc có trách nhiệm có được bổ nhiệm vào những vị trí cốt cán hay không?
Những đồng nghiệp có doanh số lớn có được công ty khen thưởng hay không?
Những người làm việc có thâm niên liệu có được báo đáp xứng đáng thường niên hay không?
Những người thích tán gẫu, không có việc gì làm, đầy tiêu cực có bị đẩy lùi sang một bên không?
Hợp tác giữa các bộ phận dễ dàng hay khó khăn?
Các công việc mang tính phê duyệt theo quy trình có quá phức tạp hay cứng nhắc hay không?
Những ý kiến hợp lý từ khách hàng đối với sản phẩm của công ty có nhận được phản hồi hay không?
Một công ty không có chế độ thưởng phạt rõ ràng, tổ chức rời rạc, luôn chùn bước trước khó khăn thì sớm muộn gì cũng sẽ tụt lùi mà thôi. Những công việc như vậy thường có tính rủi ro lớn, bất giác sẽ làm mất đấu trí của bạn. Người trẻ nếu bước vào làm việc tại một công ty như vậy sẽ rất dễ bị đồng hóa, bởi suy cho cùng con người đều có tính lường biếng.

Bạn muốn trở thành một người như thế nào thì hãy hợp tác cùng với người như thế?

[​IMG]
Tiêu chí thứ 3: Sản phẩm của công ty đủ tốt để bạn tình nguyện giới thiệu với người thân và bạn bè xung quanh

Ý nghĩa tồn tại của một đơn vị tổ chức công ty nào đó là ở việc có thể giúp xã hội giải quyết một vấn đề nào đó. Sở dĩ có một số ít công ty trở nên vĩ đại là do họ không chỉ giải quyết được những vấn đề nhất định mà còn góp phần thúc đẩy và nâng cao hiệu quả xã hội.
Nhưng trong xã hội thực tế vẫn còn tồn tại không ít những công việc mang ý nghĩa tiêu cực cho xã hội, về điểm này có thể nhìn thấy rõ trên hoạt động, phương thức kinh doanh và sản phẩm của họ.
Ví dụ như những công ty cung cấp các dịch vụ sao chép giả mạo, môi giới phát tờ rơi, dán quảng cáo trên đường, những công việc lách luật nhằm thu được lợi ích trước mắt, sản phẩm giả mạo kém chất lượng…
Một tiêu chí phán đoán tương đối đơn giản đó là bạn có tình nguyện giới thiệu sản phẩm của công ty mình tới bạn bè và người thân không? Nếu bạn không những yên tâm mà còn vô cùng tự hào thì chứng tỏ công ty của bạn tương đối đáng tin cậy.
Vậy phải làm thế nào để có những sự lựa chọn sáng suốt trong cả 3 yếu tố ngành nghề, công ty và Sếp đây?

Bắt đầu từ công việc đầu tiên của bạn hãy học cách phán đoán chiều hướng phát triển của các ngành nghề
[​IMG]
Khoảng 5 năm trước, tôi có một cơ hội thay đổi công việc với mức lương cao đó là một công ty buôn bán tivi, tôi có quen biết với anh sếp bên đó, chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau. Nhưng sau khi suy nghĩ tôi lại quyết định từ bỏ cơ hội đó. Nguyên nhân là bởi buôn bán ti vi là một ngành nghề sắp xế chiều, hiện tại những người xem ti vi chủ yếu chỉ là người già và trẻ nhỏ. Trong tương lai các thiết bị điện tử tiên tiến hơn, tiện dụng hơn sẽ thay thế phần lớn số lượng ti vi.

Những người như chúng ta liệu còn thói quen xem ti vi nữa không? Dĩ nhiên là rất ít, bởi vậy ngành nghề này sẽ phải đối mặt với việc chuyển ngành hoặc nâng cấp thay thế hoặc thậm chí là bị đào thải trực tiếp…những điều này đều có khả năng phát sinh. Gần đây tôi có lên mạng tìm lại thông tin về công ty đó nhưng hầu hết không thấy họ có cập nhật gì mới. Đến bây giờ khi nhìn lại tôi thấy lựa chọn làm việc trong công ty internet ngày đó quả là một sự lựa chọn đúng.

Bởi vậy mới nói làm việc gì cũng cần phải biết nhìn xa trông rộng, đừng nên chỉ vì cái lợi nhỏ trước mắt mà đánh mất tiền đồ, nếu như khả năng phán đoán thực sự còn chưa tốt có thể học hỏi thêm những người đi trước có kinh nghiệm khác.
Phải đặc biệt chú ý tới doanh thu của công ty có phải đang phát triển ổn định hay không?

Những công ty đã được niêm yết trên thị trường chứng khoán thì có thể thấy được báo cáo tài chính gần đây của họ nhưng nếu là công ty chưa được niêm yết trên thị trường chứng khoán thì hãy dựa vào tình hình tiêu thụ sản phẩm của nó. Có rất nhiều người cho rằng bản thân mình có được thăng chức thăng lương hay không phụ thuộc vào mối quan hệ giữa mình và Sếp. Những người có suy nghĩ như vậy sẽ rất dễ gặp phải những kết cục nằm ngoài dự kiến.

Điều quan trọng nhất là công ty có đủ không gian để giúp bạn thăng chức hay tăng lương hay không?
Tôi đã từng làm việc hơn một năm cho một công ty và tôi là nhân viên xuất sắc nhất trong bộ phận kinh doanh, trong vòng hơn một năm đó tôi được công ty biểu dương khen thưởng ba lần nhưng mức tăng lương mà tôi nhận được chỉ là một triệu rưỡi trong vòng hơn một năm.

Công ty, đơn vị và Sếp đều rất khẳng định bạn nhưng thực tế lại không có khả năng để báo đáp bạn, bởi doanh thu của công ty đang ngày càng đi xuống, doanh thu một khi đã sa sút thì mọi phúc lợi, chế độ đãi ngộ đều sẽ bị cắt giảm, đây chính là những gì mà tôi đã từng đích thân trải nghiệm.

[​IMG]
Một điểm rất dễ bị bỏ qua đó là Sếp còn muốn phấn đấu hay không?

Một vị Sếp tốt trong mắt mọi người đó là một người dễ tính, hiền hòa, phê bình kín nhưng biểu dương công khai.
Nhưng thực tế bạn sẽ phát hiện ra một điều rằng một người Sếp tốt sẽ là một người khi bạn làm việc tốt ngoài việc tăng lương cho chính mình còn sẽ nghĩ tới việc tăng lương cho cả bạn nữa.
Một vị Sếp có tính cách ôn hòa sẽ khiến bạn thoải mái trong chốc lát nhưng một vị Sếp có ý chí và tinh thần chiến đấu mới là đáng quý.
Thật ra trong xã hội này cũng có những vị Sếp khó tính thẳng thắn phê bình bạn những lại kiên nhẫn chỉ ra khuyết điểm của bạn thậm chí là lấy mình làm gương để dẫn dắt bạn, bạn cũng nên phải trân trọng họ.

Ngoài ra bạn cũng chú ý một số điều dưới đây để lựa chọn cho mình một công việc thực sự tốt

Hãy hỏi kinh nghiệm từ những người giỏi, những người xuất sắc
Phải luôn hỏi hoặc nhờ sự tư vấn từ những người giỏi, những người xuất sắc thực sự chứ không phải là người bạn thân tín. Những người bạn tin tưởng thường sẽ là người thân, bạn học, bạn chí cốt của bạn. Họ là những người thân cận với bạn nên thường sẽ cùng một mức trình độ với bạn, bởi những người có khoảng cách quá lớn thường sẽ rất khó trở thành bạn bè, nên họ chỉ có thể đưa ra những ý kiến tương đối cho bạn mà thôi.
Xem đối tác công ty có ưu tú hay không
Nếu thực sự không thể phán đoán được qua các yếu tố khác bạn có thể xem xét tới các bên đối tác của công ty đó. Cho dù là những công ty mà bạn chưa từng nghe thấy tên tuổi nhưng chỉ cần họ hợp tác với những đối tác ưu tú, những đối tác nổi tiếng vậy chứng tỏ bạn đã lựa chọn đúng, bởi những người đối tác giỏi đều không phải là kẻ ngốc.
Những người tự giác luôn là những người làm việc tốt
Một người có ý thức tự giác và tinh thần trách nhiệm thì dù đi đến đâu cũng sẽ giỏi. Ngược lại những người trì hoãn ứng phó với công việc, tăng ca thêm nửa tiếng liền mặt nặng mày nhẹ, kén cá chọn canh mà lại không chịu học hỏi thì dù có gặp được một công việc tốt cũng sẽ rất uổng phí.

Có lẽ bạn chưa từng gặp một ai đó thức khuya dậy sớm, cần cù siêng năng, tính cách cởi mở mà lại ca thán cuộc sống bất công và tôi cũng chưa từng gặp một người trẻ tuổi nào chăm chỉ, có trách nhiệm, nỗ lực học tập, tấm lòng rộng mở mà lại luôn không có cơ hội cả.

Theo Ngọc Thủy
Trí thức trẻ