Tuesday, July 31, 2018

Tại sao lúc nào tôi cũng phải cố gắng, phải cố gắng hết sức để leo lên tầng lớp trên của xã hội?



Thế gian này luôn không công bằng, người giàu luôn hưởng quyền lợi cao hơn, còn người nghèo luôn không có chỗ đứng. Có người sinh ra đã sống trong sự giàu có mà bạn cả đời phấn đấu cũng không có được, còn tôi tôi không có gì cả nên ngoài cố gắng, tôi không còn lựa chọn nào khác.

Tôi xuất thân tầm thường, cha mẹ đều là nông dân, từ rất sớm tôi đã nhận thức được rằng, ngoài tự bản thân mình phải cố gắng, tôi không còn chỗ dựa nào khác.

Mới ra trường bước vào chốn công sở được gần một năm, tôi không lúc nào ngừng cố gắng, người khác cho rằng chỉ cần làm 5 phần là được rồi, riêng tôi cần nỗ lực làm tròn 10 phần.

Trong phòng làm việc, nếu có một chỗ nào còn sáng đèn thì chắc chắn đó là chỗ của tôi. Về đêm, chỉ còn nghe thấy tiếng ngáy của cậu bạn cùng phòng thì tôi vẫn đang ngồi lật từng trang sách. Mỗi sáng sớm, khi cả thành phố còn chìm trong giấc ngủ tôi đã phải thức dậy chỉ vì sợ lỡ mất chuyến xe buýt đầu tiên đến chỗ làm.

Kỳ thực, đôi lúc tôi cũng chán chường, cũng oán trách: Tại sao cha mẹ người ta nào là “phú nhị đại” hay “quan nhị đại”, còn cha mẹ tôi lại là nông dân? Tôi không hy vọng cha mẹ mình thật giàu có nhưng dù sao cũng muốn họ đảm bảo được cho tôi sau này không cần lo lắng quá nhiều về tài chính.

Thế nhưng, tôi đã sớm từ bỏ những suy nghĩ như vậy khi tôi lớn lên và hiểu biết hơn, tôi hiểu được rằng: Có những thứ sinh ra chúng ta đã không thể tự lựa chọn, một khi ông trời đã ban cho bạn thì sẽ không bao giờ quan tâm bạn có muốn hay không, cũng giống như bạn chơi bài vậy, bất kể bài của bạn có thế nào cũng đều là của bạn, bạn không có đường lui và cũng không thể thương lượng.

Không còn cách nào khác, vì đây là hiện thực, và đây cũng là sự giác ngộ khiến tôi biết được hoàn cảnh của mình, chỗ dựa duy nhất của tôi chính là bản thân mình, dù có chông gai tôi cũng chỉ có một con đường đó là tiến về phía trước.

Hồi học đại học, tôi càng thấm thía và tin vào sự không công bằng của xã hội này, có những quyền lợi thật sự đòi hỏi bạn phải đủ mạnh mới được hưởng, có những nhóm chỉ khi bạn đạt được đẳng cấp nhất định mới được gia nhập. Khi bạn không đủ mạnh, bạn dễ dàng bị coi thường, lời nói bị xem nhẹ.

Đó là khi tôi mới vào học năm nhất đại học, vì cố hòa hợp với mọi người, tôi cố gắng tỏ ra hòa đồng: cùng mọi người đi ăn, đi tiệm net, đi chơi… Mặc dù thời gian đó rất mệt mỏi, nhưng vì không muốn mọi người nói tôi “không hòa đồng” và cũng không để mình bị mọi người cô lập, tôi cố gắng chịu đựng, cho dù tôi không thích sống như vậy chút nào. Tôi chỉ trong lòng thể hiện sự kháng nghị còn lại không dám tỏ ra có bất cứ thái độ gì vì tôi sợ cô đơn, sợ bị mọi người cô lập.

Một ngày cuối tuần, cậu bạn phòng bên cạnh rủ cả phòng tôi đi nhậu, khi đó tôi mới nhập học, trong túi chả có mấy tiền, muốn từ chối nhưng sợ làm mọi người mất vui nên đành đi. Hôm đó, mọi người chơi rất vui, uống rất nhiều bia rượu, tất nhiên cũng tốn rất nhiều tiền. Lần đó, tôi phải tiêu mất số tiền tương đương một tuần chi phí sinh hoạt và ăn uống của mình, nói thật là rất đau lòng.

Không phải là vì tôi xót tiền, mà bởi số tiền đó là do mẹ tôi phải vất vả làm việc cả ngày lẫn đêm mới kiếm được, bị tôi vung tay hoang phí trong chớp mắt.

Sau nhiều lần đắn đo, cuối cùng tôi cũng nói với các bạn của mình, về sau nếu không phải dịp gì quan trọng như sinh nhật, họp lớp… thì tôi sẽ không đi, và cũng nói thật với họ về hoàn cảnh gia đình của mình.

Và cũng sau lần ấy, tôi hiểu rõ rằng, một số người và tôi thực sự có một khoảng cách rất lớn, họ có thể sẵn sàng chi tiền mua những bộ quần áo và giầy dép trị giá cả triệu đồng mà không cần đắn đo suy nghĩ, giống như tôi mua một chiếc kẹo năm nghìn là chuyện nhỏ vậy. Tổ tiên của họ đã tích lũy được nhiều tài sản và tiền tài để tương lai họ không cần phải lo lắng về tài chính, để họ có thể tiêu xài thoải mái, nhưng tôi thì không có tiền và cũng không có tư cách làm thế.

Trong cuộc chạy đua này, rõ ràng là tôi đã thua họ ngay ở vạch xuất phát, vì thế tôi càng cần phải nỗ lực bắt kịp họ.

Kỳ thực, tôi rất ngại liên lạc với mẹ, bởi mỗi lần nói chuyện điện thoại với mẹ xong là tôi cảm thấy xấu hổ và tự trách mình vô cùng. Mẹ tôi đã 50 tuổi rồi, cái tuổi đáng lẽ không cần phải lo lắng chuyện cơm áo gạo tiền, mà cần tận hưởng niềm vui con cháu, thế nhưng bà vẫn vì tôi, vì sinh kế của gia đình mà phải chạy nam chạy bắc.

Mẹ tôi là một người bình thường nhưng là một người phụ nữ vĩ đại, mặc dù bà ít được đi học nhưng bà rất nghiệm khắc với tôi, bà dạy tôi gặp ai cũng phải chào hỏi, thật thà, không được nói lung tung, không được cầm đồ của người khác, và luôn biết ơn những người đối xử tốt với mình…

Từ lúc bố tôi bị tai nạn xong, mọi việc trong nhà đều do mẹ tôi cáng đáng, bà làm đủ thứ việc, từ bê vác, rồi lau dọn rửa bát thuê… cũng vì thế mà cứ đến khi trở trời bà lại bị đau lưng. Nhưng lần nào tôi hỏi, bà cũng bảo mình rất khỏe, con chịu khó ăn uống vào. Mỗi lần như vậy, tôi đều rất đau lòng.

Tôi có thể chờ đợi nhưng cha mẹ tôi thì đã già, họ không đợi được lâu nữa, vì thế tôi không lúc nào ngừng suy nghĩ, nghĩ cách nhanh chóng vươn lên để giúp cha mẹ mình có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Tôi muốn mua bất cứ cuốn sách nào tôi thích mà không cần phải đắn đo, không phải để tiết kiệm được vài đồng mà chen chúc trên xe buýt đông người. Tôi muốn đi những nơi mình muốn đến, xem những phong cảnh đẹp nhất với người tôi yêu nhất… Dù vậy, tôi cũng biết được rằng, hiện tại điều duy nhất tôi cần là chăm chỉ và cố gắng, khát vọng nhưng không ảo tưởng, tiến lên nhưng đừng lầm lỡ.

Trời tối, trên đường phố lúc tôi trở về sau khi làm thêm giờ, tôi luôn thấy cả ngàn chiếc xe máy cùng hàng trăm ngàn chiếc xe BMW, Mercedes… cùng hướng đến đích, không có sự tự ti, không có sự phân biệt giàu nghèo. Tôi, cuối cùng cũng sẽ đi về hướng đích bằng sự nỗ lực của bản thân, tôi cũng sẽ có được những thứ mà bây giờ tôi ngưỡng mộ, cho dù kết quả không được như thế này thì đó cũng là con đường vững chắc nhất mà tôi từng đi.

Tôi sẽ đi đến tận cùng nơi tôi cần đến, không lùi bước, bởi thế giới này không có chỗ cho kẻ yếu.

Nguyện những người có ước mơ sẽ trở nên kiên cường, nguyện những người kiên cường sẽ luôn cố gắng, và tràn đầy hy vọng. Mong thời gian sẽ không phụ lòng những người luôn cố gắng như tôi và bạn.

Hằng Phương
Theo Trí Thức Trẻ




Sunday, July 22, 2018

Nếu còn giữ 10 "quả bom hẹn giờ" này, không sớm thì muộn sự nghiệp của bạn...



Công sở chưa bao giờ là một môi trường dễ tồn tại, thế nhưng thật ra nó cũng chẳng khó chịu và mệt mỏi như bạn nghĩ.


​Làm việc nơi công sở, quan trọng nhất là phải chuyên nghiệp, có khả năng làm việc nhóm, nhanh nhạy trước cái mới và linh hoạt trong ứng xử. Bất kể là người đã đi làm lâu năm hay người mới đi làm, đều phải cẩn thận ghi nhớ 10 "quả bom hẹn giờ" dưới đây, đừng để bị "nổ" rồi mới hối hận.

1. Gặp khó khăn không biết mở miệng nhờ giúp đỡ
 
Từ nhỏ, thầy cô luôn dạy chúng ta rằng, không biết phải hỏi, muốn giỏi phải học. Vậy mà giờ vẫn có không ít các bạn mới đi làm, không hiểu không biết cũng chẳng chịu nói, cứ im ỉm tự đoán tự làm.

Bình thường người ta đuối nước còn biết vùng vẫy cầu cứu, nhưng nhiều người "đuối nước" nơi công sở lại lựa chọn im lặng, tự đày đọa mình. Cứ như thế, họ càng trôi càng xa, đợi đến khi sức cùng lực kiệt, ý chí tiêu tan, họ cũng chẳng còn cách nào trụ lại nơi đó nữa.

2. Không suy nghĩ kĩ càng trước khi hỏi
 
Không biết thì nên hỏi, nhưng cũng không thể cứ trực tiếp hỏi mà không hề suy nghĩ qua.

Thường trước khi đặt ra câu hỏi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về vấn đề đó, và có một số cách nhìn nhận riêng. Vì vậy khi hỏi, tôi hy vọng thông qua quá trình thảo luận, mình có thể đưa ra một đáp án tốt hơn, hoặc thử xem hướng đi của mình có thể thuyết phục được người khác hay không.

Nhưng khi tiếp nhận câu hỏi từ những người khác, tôi dần phát hiện ra, rằng khi đặt câu hỏi, có rất ít người đưa ra được ý kiến cá nhân cho thấy họ từng cố lý giải nó. Đa số bọn họ đều chỉ "ném" vấn đề ra, rồi chờ đợi câu trả lời từ tôi. Sau đó họ sẽ phản ứng kiểu: "Ok, em làm theo lời anh đấy nhé."

Như vậy, nếu có vấn đề gì xảy ra thì trách nhiệm biến thành của tôi. Điều này khiến tôi không được thoải mái cho lắm. Vì thế, khi hỏi một vấn đề gì đó, đừng mang theo tâm thái "đùn việc" hoặc chối bỏ trách nhiệm.

Ít nhất phải đưa ra được cách nhìn nhận vấn đề của chính mình, rồi thảo luận cùng người ta, như thế vấn đề mới nhanh chóng được giải quyết. Dù sao vấn đề cũng là của bạn, đừng thản nhiên đẩy qua cho người khác.

3. Thói quen kéo dài 'deadline'
 
Khi đặt 'deadline', nên cho nhau thời gian hợp lý để có thể co dãn. Cho dù lượng công việc nhiều hay ít, tôi đều chia giai đoạn với đối phương trước, phân tích kĩ càng, sau đó mới đặt deadline. Nhưng vẫn có nhiều người nói nộp muộn liền nộp muộn mà không có bất kì một biện pháp "vớt vát" nào.

Hoàn thành công việc đúng thời hạn là nguyên tắc cơ bản của một người đi làm. Xin hãy có trách nhiệm với đồng nghiệp, công ty và chính bản thân bạn.

4. Chờ đợi bị động, tốc độ làm việc chậm chạp
 
Đúng ra, chúng ta nên làm việc theo trình tự thế này: cố gắng hoàn thành công việc càng sớm càng tốt, xong việc rồi tìm một đồng nghiệp liên quan để thảo luận, góp ý, bàn giao. Nhưng một số người lại không hiểu được điều này.

Họ làm xong việc thì bỏ đấy, chẳng buồn thảo luận hay báo cáo gì. Mỗi người đều phải hiểu rõ vị trí của mình ở đâu trong cả tiến trình, nắm được tiến độ làm việc của cả nhóm, chủ động truyền và nhận "bóng". Không nên kéo dài thời gian, giúp cho từng giai đoạn của kế hoạch có thể hoàn thành thuận lợi theo đúng dự tính. Vậy mới có thể hoàn thành công việc theo như mục tiêu đã đề ra.

5. Không biết làm cũng không dám nói, chỉ vùi đầu vào làm
 
Không nên cứ nhận việc xong là bắt tay vào làm luôn, mà trước tiên phải suy nghĩ xem nên làm thế nào, sắp xếp lên kế hoạch hợp lý rồi hãy bắt đầu. Nếu vùi đầu đi làm, mất cả đống thời gian mới phát hiện ra đã làm sai, khiến chính mình không còn thời gian để thay đổi, đồng nghiệp không còn thời gian để sửa chữa, sẽ thành ra gây tổn thất cho công ty.

Không làm được thì nói không làm được, khi thời gian vẫn còn, mọi người có thể cùng nhau bàn bạc nghĩ cách, hoặc chia lại công việc chứ cứ ép bản thân mình thì vừa hại mình vừa hại cả công ty.

6. Bệnh nặng bệnh nhẹ không bệnh, đủ loại lý do xin nghỉ
 
Tôi từng nghe đến một nguyên tắc khiến tôi vô cùng kinh ngạc: "Sinh nhật có thể xin nghỉ."

Đi làm bao nhiêu năm, chỉ khi bệnh không chịu được hoặc có việc quan trọng lắm tôi mới xin nghỉ. Bởi vì xin nghỉ chỉ khiến công việc đáng nhẽ là của tôi bị đẩy sang cho người khác, hoặc chất lượng công việc đi xuống mà thôi.

Nhiều năm nay, mỗi lần đồng nghiệp xin nghỉ, tôi thật sự muốn hỏi: "Sức khỏe của cậu thật sự kém hơn tôi sao?"

Bạn nghỉ rồi, cũng tức là phần việc của bạn hoặc sẽ do người khác gánh, hoặc sẽ bị dồn lại chờ bạn đi làm. Cho dù thế nào đi nữa, điều đó cũng sẽ gây phiền hà cho một vài người, có khi là rất nhiều người, thậm chí là tạo thành tổn thất cho công ty.

7. Chưa làm xong việc đã ung dung bỏ về
 
Trong công ty, mỗi một hạng mục công việc đều được phân chia và sắp xếp chặt chẽ, yêu cầu tiến độ nghiêm ngặt. Cho nên chỉ cần có ai đó xin nghỉ hoặc rời bỏ vị trí mà không nói rõ ràng, thì công việc sẽ bị tồn đọng.

Khi có ai khác phải đứng ra thay bạn đảm nhận phần việc đó, rất có khả năng họ sẽ chỉ làm qua quýt cho xong, vì họ cũng bận chẳng kém, và đấy dù sao cũng chẳng phải việc của họ. Hay thậm chí người thay thế có lòng muốn làm tốt, thì cũng chưa chắc họ đã quen việc được như bạn. Cuối cùng công việc sẽ không được hoàn thành với chất lượng tốt nhất.

Con người ta làm gì cũng phải làm cho tới nơi tới chốn. Việc đã giao cho bạn thì bạn phải có nghĩa vụ chịu trách nhiệm với nó từ đầu đến cuối, chứ không phải bắt đầu thì hồ hởi, làm được lưng chừng lại tùy hứng bỏ đi.

8. Mượn công việc để đi giải quyết việc riêng
 
Trong mấy năm làm việc của tôi, có ít nhất ba lần nhận được thông báo từ bên thứ ba rằng đồng nghiệp của mình không đến thăm hỏi khách hàng theo kế hoạch, mà lại đi xem phim, đi tụ họp bạn bè…
Thế mà khi tôi hỏi về phản ứng của khách hàng, anh ta lại có thể nói vanh vách như thật. Nếu thật sự cần thời gian để giải quyết việc riêng, cứ nói rõ, việc gì phải giấu giấu diếm diếm như thế?
9. Làm việc qua loa, không vận dụng kĩ năng chuyên nghiệp
 
Khi làm xong một việc gì đó, tôi thường kiểm tra lại rất nhiều lần, viết một bài luận cũng phải xem lại vài lượt mới yên tâm. Làm như thế, tôi sẽ có thể tìm ra những điểm chưa hợp lý và tìm ra cách sửa chúng để sản phẩm của mình hoàn hảo hơn.

Nhưng mấy năm gần đây khi làm việc cùng những đồng nghiệp trẻ tuổi, tôi thường xuyên bắt gặp tình trạng báo cáo sơ sài, qua loa. Tôi hỏi rốt cuộc các bạn có vận dụng kiến thức đã học để làm việc không, thì nhận được những câu trả lời rất mơ hồ.

Bạn học kiến thức chuyên ngành để làm gì nếu không vận dụng nó vào công việc. Làm việc thì cần nghiêm túc, không thể dùng trực giác hay bản năng để giải quyết cho xong được.

10. Làm việc không rõ ràng, gặp chuyện liền lập tức thoái thác trách nhiệm
 
Có một số người, rõ ràng là chưa nhận thức được đầy đủ vấn đề, lại cứ đổ cho công ty không tạo điều kiện. Tôi rất muốn hỏi mấy người đó, có thật là công ty không tạo điều kiện cho họ không, hay là chính họ làm việc còn chưa đâu ra đâu cả?

Chẳng công ty nào không muốn tạo điều kiện cho nhân viên, nhưng họ luôn mong rằng, cùng với những điều kiện thuận lợi họ cung cấp, nhân viên có thể cho họ thấy sự nỗ lực và hiệu quả công việc. Khi làm việc, hãy làm cho ra hồn trước, rồi hãy bàn đến chuyện nên có cái này cái kia thì sẽ tốt hơn.


Công sở chưa bao giờ là một môi trường dễ tồn tại, thế nhưng thật ra nó cũng chẳng khó chịu và mệt mỏi như bạn nghĩ. Chỉ cần có ý thức làm tốt việc của mình, cộng thêm một chút khéo léo trong ứng xử, sẽ chẳng văn phòng nào khó dễ bạn mãi đâu.

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, được trích từ YBOX.VN |Youth Confession.

Theo PV
Trí Thức Trẻ/Youth Confessions




Friday, July 20, 2018

Những thời diểm mà bạn không nên sử dụng điện thoại

phonearena


When should you resist the temptation of looking at your phone


We've all gotten so accustomed to our smartphones, that checking if we have any new notifications or just quickly scrolling through our favorite app has become an instinct. While most people have a good sense of when it's ОК to do that and when no to, throughout the day we all see people who don't follow the "common" sense. Hoping to reduce the cases of unwarranted phone checking, we compiled a short list of situations, in which to avoid it.

Với sự phát triển của các smartphone lẫn các trang mạng xã hội, chúng ta đã và đang dành quá nhiều thời gian của mình cho chiếc điện thoại và đắm chìm vào thế giới ảo. Điều này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của các bạn theo cách rất tiêu cực. Vì vậy, TECHRUM sẽ chỉ cho các bạn những lúc nào nên cất chiếc smartphone của mình đi.

Trong những cuộc hẹn
 

While on a date


You're at a coffee shop with a nice person and they're telling you a not so fascinating story from their life, so you're thinking "I can totally listen AND check what's going on with #paintdrying!". Even if you can, just don't! It doesn't matter how you feel about the person, if you've decided to be there, you should show some basic respect. If there is something so important that it can't wait, it's better to go to the bathroom and check there. Just don't do it every five minutes.

This rule applies to pretty much all 1-on-1 interactions, but we can sort of give it a pass when it comes to friends you go out with regularly.
Trong các buổi họp mặt đặc biệt là những buổi hẹn hò với người yêu thì việc sử dụng điện thoại là một điều tối kỵ. Ngay cả việc đặt điện thoại của mình lên trên bàn ăn cũng là một điều gì đấy không mấy hay ho. Trừ những trường hợp khẩn cấp, việc bạn sử dụng điện thoại để check thông báo trên mạng xã hội sẽ khiến đối phương cảm thấy thiếu tôn trọng và khiến tình cảm sứt mẻ. Hãy tương tác, nói chuyện với nhau nhiều hơn nếu bạn không muốn đó là buổi hẹn cuối cùng của mình với người đó.

Trong rạp chiếu phim 

[​IMG]

While at the movies


Turning off the sound of your device during a movie is a given, and luckily pretty much everyone does it. However, some people still feel like it's ok to use their phones. It's not. Even if you hold it close to you, to not disturb the person right behind you, your screen can still be seen from people sitting on either side. It's very distracting to have a bright dot somewhere in your peripheral vision while trying to focus on the movie. Do what you have to do during the trailers and then forget about your phone for 2 hours. That's what movies are for anyway.
Ở trong các rạp chiếu phim, luôn có thông báo yêu cầu người xem tắt âm và không sử dụng điện thoại. Tuy nhiên, nếu bạn mặc kệ và tiếp tục sử dụng trong rạp thì điều đó cho thấy bạn rất thiếu lịch sự. Cho dù bạn chuyển sang chế độ im lặng nhưng ánh sáng màn hình điện thoại rất dễ khiến những người khác mất tập trung trong khi coi phim. Vì vậy khi vào rạp phim, hãy hạn chế sử dụng chú dế yêu của mình trừ những trường hợp khẩn cấp nhé.

Trong cuộc họp 

[​IMG]

While in a meeting


Unless your job depends on what's happening on your screen, you should avoid checking your phone during a meeting. Nothing says "I don't want to be here" more than constantly glancing at your phone. Chances are, everyone else doesn't want to be there too (unless it's a "Which of these new chips flavors should we release?" meeting). Would you open a book and start reading in the middle of a meeting? No. So don't use your phone either.
Ngoại trừ nội dung công việc của bạn nằm trong điện thoại thì việc kiểm tra máy trong suốt buổi họp không khác gì bạn nói với mọi người rằng: "Tôi không muốn ngồi đây tí nào". Thay vì kiểm tra điện thoại, bạn hãy đọc những tài liệu liên quan đến cuộc họp và lắng nghe ý kiến của đồng nghiệp, của sếp.

Trong khi xem một trận đấu thể thao hay xem hòa nhạc 

[​IMG]

While at a funeral

This shouldn't even have to be mentioned, but we're going to anyway, because there's always that one person. Don't be that person. Even if you just buried your hated grandma that left you out of her will, keep your disrespect for later.

While at a sports game (baseball excluded)


This one is not so important, considering you can't really influence other people's experience with your phone, but we feel like it should be mentioned for your own good. You pay $60+ to go to a major sporting event, which usually lasts around 3 hours, and you can't help but whip out your phone every two minutes, or just hold it constantly, why? Okay, taking pictures is fine, sure. Some will say they only do it during downtime, so they don't really miss anything, but are you really that content deprived, while surrounded by thousands of people, that you must resort to your phone? Yeah, we thought so.

"heh.. that dog totally thought the person disappeared"

Điều này không thực sự quá quan trọng. Bạn có thể sử dụng điện thoại để quay phim hay chụp để lưu lại những kỉ niệm của mình. Tuy nhiên, đừng để việc này chiếm quá nhiều thời gian. Bạn không thể hòa mình và tận hưởng cùng mọi người trong suốt trận đấu/buổi biễu diến nếu cứ chăm chăm vào chiếc smartphone của mình. Không chỉ vậy, việc bạn quay phim hay chụp ảnh còn vô tình chắn mất tầm nhìn của người đằng sau nữa đấy.
Khi hai vợ chồng tâm sự với nhau 



While at your wife's ultrasound appointment


The doctor is moving the ultrasound probe (that's right, I googled how it's called) over your wife's round belly, while she's staring at the monitor trying to make sense of the black and white images. The perfect time to check some memes, you might think! Wrong! Just as you open reddit, your wife looks at you to share the magical moment of seeing your child for the first time. And you've ruined it...
Cũng giống như lúc bạn hẹn hò với bạn gái, sử dụng điện thoại trong lúc này không khác gì bạn đang làm vơi đi tình cảm vợ chồng. Hãy đặt điện thoại xuống và trò chuyện, sẻ chia với người bạn đời của mình sau mỗi ngày làm việc để cả hai hiểu nhau hơn, yêu nhau.


While your husband is sharing his latest accomplishment


After weeks of work and a case of beer, your husband is finally ready to reveal the Batman inspired bird house he built. While he's explaining how the feeder is squirrel-proof, you crave for some pictures of coffee mugs next to books, so you go for it! You look up just seconds later to see the disappointment in his eyes. He's probably not going to paint that fence anytime soon.

 Don't judge, it's from reclaimed wood!


Now some people are thinking "Who are you to tell me how to use my phone, I'll do whatever I want with it!" And you know what, that's exactly the attitude that leads to the behavior mentioned above. What shows up on the internet, stays on the internet, it will still be there when you get to it later.





Saturday, July 7, 2018

Bốn điều giá trị nhất BILL GATES học được từ tỷ phú WARREN BUFFETT

Sưu tầm

Gates cho biết, năm tháng làm bạn với Buffett đã mang lại cho ông rất nhiều bài học quý giá và cả những câu chuyện thú vị tưởng chừng như không bao giờ hết.


Tỷ phú Bill Gates và Warren Buffett đã là bạn thân của nhau trong suốt hơn 25 năm. Bất cứ khi nào họ đi ra ngoài với nhau, Gates đều nói: "Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ trong một cửa hàng kẹo. Không chỉ "ngập răng" trong hương vị ngọt ngào của kẹo mà trong suốt thời gian đó, chúng tôi chưa bao giờ hết những thứ để nói và cười".

Trên thực tế, họ đã thực sự ghé thăm một cửa hàng kẹo - Fairmont Antiques & Mercantile ở Omaha, Nebraska - trong suốt quãng thời gian diễn ra "Woodstock for Capitalists", còn được biết đến là cuộc họp cổ đông của Berkshire Hathaway – công ty thuộc sở hữu của Buffett.

Bạn thậm chí có thể bắt gặp hình ảnh hai người bạn thân ngồi thư giãn trên một chiếc ghế salon và chơi với những chiếc nệm được điều khiển từ xa trong Nebraska Furniture Mart, một megastore cũng thuộc sở hữu của Buffett.
 
Họ rất thân thiết với nhau. Và bởi vì Buffett lớn tuổi hơn khá nhiều so với Bill Gates (25 tuổi), rất nhiều sự thông thái và kinh nghiệm của ông đều được truyền đạt cho Gates 63 tuổi.

Và bây giờ nó có thể được truyền đạt đến cho bạn. Đó không phải là những thứ gì quá cao siêu, mà là những điều cơ bản của cuộc sống và thành công. Dưới đây là bốn điều mà Bill Gates đã công khai thừa nhận học hỏi được từ Buffett trong suốt 25 năm tình bạn của họ.

Đừng chỉ đầu tư mà không nhìn vào một bức tranh lớn

Gates sớm đã biết rằng chìa khóa để thành công của Buffett bắt đầu bằng những suy nghĩ đúng đắn về đầu tư của ông - nhìn vào bức tranh lớn và tương lai của một doanh nghiệp, và cũng đừng chỉ tập trung vào những điều vụn vặt hàng ngày của thị trường.

Gates viết: "[Warren] ý muốn nói ở đây là về việc tìm kiếm một cái hào kinh tế của công ty. Ông liên tưởng doanh nghiệp như một thành trì cần có hào lũy bao quanh để càng thêm vững chắc – không gì khác chính là lợi thế cạnh tranh của công ty - và liệu cái hào đó đang co lại hay đang phát triển rộng ra?".

Gates nói thêm: "Anh ấy nói một cổ đông phải hành động như thể anh ta sở hữu toàn bộ công việc kinh doanh của công ty, nhìn vào dòng lợi nhuận trong tương lai và quyết định xem nó có đáng giá hay không". Đó mới là cách đầu tư mang lại hiệu quả lâu dài nhất.

Hãy cởi mở và trung thực. Thêm một chút hài hước!

Đây là bài học thứ hai Gates nhận được từ Buffett. Ông chỉ ra những lá thư "đầy mưu mô" mà Buffett viết cho các cổ đông của mình, và mức độ xác thực và hài hước của ông ấy (Warren Buffett) đã hiệu quả như thế nào khi truyền đạt kỳ vọng và khiến mọi người cảm thấy thoải mái.

Gates chia sẻ rằng: "Rất nhiều lãnh đạo doanh nghiệp cũng viết thư cho các cổ đông của họ, nhưng chỉ có Warren là nổi tiếng về hành động này nhất. Một phần là vì sự hài hước tự nhiên của anh ấy giúp anh ấy tỏa sáng. Một phần là vì mọi người nghĩ rằng nó sẽ giúp họ đầu tư tốt hơn (và sự thật chứng minh họ đã đúng). Nhưng cũng có thể là bởi vì anh sẵn sàng nói thẳng thắn và chỉ trích những lựa chọn sai lầm như lựa chọn cổ phiếu hay các nguồn tài chính phái sinh". Gates cũng nói thêm, "Và sẽ hữu ích hơn nếu mỗi năm một lần, mọi ngươi ngồi xuống với nhau và giải thích kết quả mà chúng ta có được, cả tốt lẫn xấu".

Quý trọng thời gian

Ghi nhớ một trong những điểm mạnh lớn nhất của Buffett, Gates viết: "Dù bạn có bao nhiêu tiền, bạn cũng không thể mua thêm thời gian. Mỗi một người, dù là ai thì cũng chỉ có 24 giờ trong một ngày. Warren đã có ý thức sâu sắc về điều này. Anh ấy không để cho lịch trình của bản thân bị lấp đầy bởi các cuộc họp vô nghĩa".

Điều này giúp Buffett tạo ra lợi nhuận khổng lồ khi dành nhiều thời gian hơn với các cố vấn thân thiết và những người quan trọng nhất đối với anh – chẳng hạn như Gates. Gates nói: "Anh ấy rất hào phóng về thời gian nếu đó là những người anh ấy tin tưởng".

Trân trọng tình bạn

Gates nói rằng bài học lớn nhất mà ông học được từ Buffett trong những năm qua là về cá nhân con người chứ không phải những đồng đô la hay đồng xu. Vậy điều quan trọng nhất được học từ Buffett hơn 25 năm qua của Bill Gates là gì?
 
Ông biết được tình bạn thực sự là gì.

Gates viết, "Đó là bạn mong muốn bản thân có một người bạn như thế nào? Mọi người nên cảm thấy đủ may mắn khi có một người bạn chu đáo và tốt bụng như Warren. Anh ấy cố gắng để làm cho mọi người cảm thấy tốt hơn về chính bản thân họ và cũng chia sẻ những niềm vui của anh ấy về cuộc sống cho những người xung quanh. Cho đến hiện nay, mỗi lần tôi đi đến Omaha (và tôi cũng cố gắng làm bất cứ khi nào có thể), Warren vẫn lái xe ra sân bay để đón tôi. Hành động ấy tuy nhỏ, nhưng với tôi lại đặc biệt có ý nghĩa. Tôi luôn mong chờ cửa máy bay mở ra. Bởi tôi biết ngoài đó, Warren đang đợi tôi với những câu chuyện hài hước và thú vị".